Thông báo

Ta bỏ bê nơi này quá lâu rồi nhỉ, từ năm ngoái tới nay, có đôi lúc nhìn lại nơi này vắng tanh vắng ngắt lại cảm thấy tiếc và nhớ nhung

Vô tâm các ta đã  sửa xong toàn bộ và đã có chương mới ta tính sẽ sửa chữa và post lại ở đây, thật ra xóa những chương cũ đi cũng được nhưng luyến tiếc những cmt khích lệ động viên của mọi người,quá khứ đã qua đi nhưng những cmt ấy ta muốn lưu giữ lại mãi mãi. Cho nên sẽ bắt đầu post từ chương mới lên đây. Những chương cũ đã sửa xong ta sẽ dẫn link sang bên Phong Sinh Thủy Khởi.

Hi vọng lần này quay lại sử dụng nơi thân thiết của mình được mọi người ủng hộ. Ta nhớ những người bạn ngày xưa quá, rất nhiều người không biết còn nhớ ta nữa không.

Hiện tại ta đang viết 1 truyện hiện đại và sẽ chăm chỉ post lên đây. Mong mọi người ủng hộ

Trúc Tử Anh

Phong Sinh Thủy Khởi

Phong Sinh Thủy Khởi.

Phàm là người của Việt quốc, không một ai là không biết tới nơi này.

Bốn từ Phong Sinh Thủy Khởi, chỉ mới nghe thôi, đã không nén được sự hiếu kì, một khi đã cất lên, sẽ mang theo uy chấn vang dội, khiến không ít người nảy lòng ngưỡng mộ. Continue reading

BMCTY – Chương 2

Tác giả Trúc Tử Anh

Chương 2

5

Người đàn ông bên cạnh vẫn luôn chuốc rượu cho Vũ Yến, hai người đã chơi trò chơi nếu thua thì phải phạt rượu. Nếu tính ra Vũ Yến chịu thiệt rất nhiều. Cô nhắm mắt tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi hi vọng rượu mau tan.Bởi đã uống khá nhiều, hiện tại cô thấy đầu óc quay quay, hơi chuếnh choáng. Giọng người đàn ông lải nhải ra chừng cũng hơi say rồi

“ Em thua rồi, mau uống đi không được nghỉ giữa chừng” Continue reading

BMCTY- Chương 1

 

Bí mật của tình yêu- Chương 1

Tác giả : Trúc Tử Anh

1

Mưa phùn lâm thâm, gió tạt những hạt mưa chênh chếch rơi xuống mặt đất. Đứng ngoài trời, Trần Vũ Yến càng thêm thấm thía cái lạnh buốt da buốt thịt của ngày đông. Những đợt gió mùa đông bắc tràn về hết đợt này tới đợt khác, kéo dài liên tiếp nhiều ngày. Không khí lạnh tràn về mang theo sự ảm đạm xám xịt. Một ngày chủ nhật nhưng đường phố vẫn thưa thớt người qua lại Continue reading

Phần 3 : CHICAGO mưa giữa mùa tuyết

Phn 3: CHICAGO  mưa giữa mùa tuyết

Tác gi: Hoàng Trúc Khuê

Hạ Lam ngồi ngơ ngác nhìn khung cửa kính lạc màu, khắc khoải những hạt tuyết lất phất rơi rụng , đưa tay xoa xoa chiếc găng tay màu đỏ nhức mắt. Ngoài trời tuyết ko còn nặng hạt như mọi hôm nhưng gió lại đem vị tê tái phủ khắp Chicago, từng ngõ nghách , từng góc phố như lặng im nhìn nỗi đau của màu trắng bạc, nỗi đau lặng lẽ rơi vãi xuống đất rồi lặng lẽ vỡ tan trong âm thầm.

Cô yêu cái lạnh không mùi vị, lặng lẽ mà tê tái này……

Trước mặt cô người con trai này trầm lặng, yêu mùi vị cafe đen nóng và ngồi  lặng từng giờ với cuốn sách yêu thích, gương mặt dưới ngọn đèn đường ngã màu, chiều xuống như ẩn như hiện.

 

Cô cũng thích mùi café nhưng là cafe đen với đá trong cái lạnh này, khác hẳn con người ấm áp kia, khác hoàn toàn cái mùi vị kia. Cô nhìn sắc trời, với tay lấy chiếc áo khoát nỉ cùng chiếc khăn len đỏ trên giá, con đường này  tuyết đã nhẹ hạt, cô cũng nên về thôi.

“ về à!”

“uhm”

Cô đưa mắt nhìn ánh đèn ngã màu, một màu vàng úa, xóa mờ thời gian, màu của những thứ cũ kỹ làm người ta khắc khoải không nguôi, nhất là những thứ từng có ,từng giữ và giờ mất đi…

“ Lỗ Thanh anh ngủ sớm nha”

“uhm, có cần anh đưa về không”

“ không cần , em có xe mà”

Lỗ Thanh nhìn sắc đường, buông cuốn sách trong tay, đôi mắt vẫn xa xăm không rõ .

“ Hạ Lam cảm ơn đã đến đây hôm nay”

“ không có gì, em cũng chỉ giết chút thời gian thôi”

Thứ mà ngày ngày trôi, tháng tháng trôi …từng giây từng phút luôn có điều gì đó không thể dừng, một khi thời gian đã không dừng thì tự mình dừng lại cũng chả  sao, cứ đuổi theo hoài phải chăng rất mệt mõi.

Với Lỗ Thanh có lẽ thời gian đã khẽ dừng trên khung cửa sổ, cạnh bàn có  tách cafe đen nóng và trên tay luôn sẵn cuốn sách cũ…..

Lỗ Thanh nhìn cái bóng dáng nhỏ bé khuất sau con đường, tháo chiếc kính anh vẫn đeo, thở dài lặng lẽ nhìn màn tuyết đêm bắt đầu đổ xuống dày đặc, gặp cô bé lúc nào cũng không được tốt… cứ muốn mọi thứ trôi lãng theo thời gian.

****************

Chicago trên con đường trắng xóa, thành phố như một cô gái kiêu sa chìm vào giất ngủ đông bởi nỗi  nhớ lặng lẽ không mùi vị, Hạ Lam nhẹ nhàng thở ra  , trong không khí vang vẳng tiếng lách tách của sương đêm hòa cũng tuyết , hít cái mũi bắt đầu cay xót, cuống họng cứ cồn cào, cô  cười , nhếch đôi môi đỏ mọng rồi cũng quay đầu đi.

Với Lỗ Thanh thứ khép kín trong cuốn sách anh đang đọc là cả một bầu trời kỷ niệm, nơi mà tay cô không chạm tới, mắt cô không nhìn thấy, và tai cô không nghe được, anh đôi khi quá tử tế làm người ta lầm tưởng,  trầm lặng để cô không biết bất cứ thứ gì trong cái đầu kia, và rồi lạnh lùng khi coi mọi người xung quanh đều như nhau kể cả cô…

“Hạ Lam”

“hở”

“có nhất thiết phải yêu như thế này không”

“ yêu thì sao mà không yêu thì sao?”

Với cô cũng chả có thay đổi gì? Yêu cũng chỉ là đau lòng khi nhìn Lỗ Thanh thật xa xăm, xa quá tầm với của cô.

Không yêu!

Có lẽ cũng chả sao, không phải như bây giờ sao?

Thật sự là chả sao ư?

“Hạ Lam này! như vậy thì không cần phải yêu một người nữa?”

Không cần phải yêu một người nữa, thật sự không cần phải yêu một người nữa ?

“uhm, không cần phải yêu một người nữa rồi ?”

Hạ Lam lại nhìn, nhìn mùa tuyết đêm lạnh…

Tháng mười hai yên bình, với cô nó luôn là thời gian của những suy nghĩ vớ vẫn và không có điểm dừng.

************************

“ Hôm nay anh có vẻ rất vui”

Hạ Lam ngước nhìn từng đám pháo hoa được bắn lên trời, pháo hoa nở rộ trong màn đêm đen,  kiêu sa như con khổng tước tung mình trên khoảng không , duy chỉ mình nó rực rỡ trong màn đêm nhấn chìm mọi giác quan, bỏ ngoài tai tiếng ồn ào đêm giáng sinh bất hủ.

“ uhm, anh sắp về Việt Nam”

Giọng nói anh mang đậm chất miền trung , ấm áp, trầm lặng….

Hạ Lam nhìn người con trai bên cạnh, đôi mắt khép hờ sau đôi kính, miên màn từng dòng suy nghĩ lướt qua…

“ uhm, Việt Nam giờ đã sắp đến Xuân”

ở nơi đó mùa xuân mang hương vị của mưa phùn qua các ngõ đường, xanh mơn mởn những chồi non mới hé, rực rỡ sắc vàng kiêu sa trên con phố Hoa, hương hoa Mai nhẹ , rất nhẹ… chỉ nghiêng mình cao ngạo mỗi mùa xuân về, ở nơi đó có con đường quen thuộc …con người của kỉ niệm.

Pháo hoa dừng, đêm đen lại tịt mịt, dòng người ồn ào chen lấn, tuyết lại rơi, mọi thứ bắt đầu chuyển động như định luật vốn có của nó…

“ café nóng đây!”

Trên đỉnh đầu cô, Lỗ Thanh không biết từ đâu đem đến tách cafe với mùi vị hấp dẫn , màu đen óng ánh phả hơi, tuyết lất phất lại sa chân vào chiếc cốc café của cô…

Hạ Lam nhìn cốc café trước mặt, hơi thở lại như có gì đó nghẹn lại, đôi mắt mờ mịt không còn thấy thứ ánh sáng ngày ngày cô vẫn trông, cô nhìn gương mặt Lỗ Thanh, ấm ức nhìn gương mặt thân quen bao năm qua, anh vẫn thế đối với cô lúc nào cũng dịu dàng, khuôn mặt cố hữu luôn là nụ cười nhẹ , nhưng cô biết nụ cười này cô chưa bao giờ chạm đến được… lần đầu tiên cô căm ghét cái nụ cười thản nhiên này của anh, lần đầu tiên cô không muốn nhận cốc cafe anh đưa….ước gì chiếc nhẫn trên tay anh không bao giờ xuất hiện trước mắt cô một lần nào nữa…

Chúa có nghe thấy những gì cô nguyện cầu không? Vì sao đêm giáng sinh cứ phải đổ tuyết trắng con đường cô đi…vì sao anh cứ phải đến vào ngày tuyết nặng hạt..

Ai đã từng nói cô sống quá giả tạo, ai đã từng nói cô không cần yêu nữa… có phải hay không đã biết rằng cô đến cuối vẫn sẽ là người phải quay lưng đi,còn anh thì đứng đó tươi cười dịu dàng siết chặt tay một người con gái khác không phải là cô…

Cô có phải cũng nên cười dịu dàng, buông đôi tay anh và  rời bước khỏi con đường vốn không quen thuộc… rồi thời gian sẽ vùi dập tất cả phía sau cô.

.

.

.

“ Hạ Lam này! Con đường này đi qua bao  lần rồi”

Lúc đó Hạ Lam cô sẽ nhìn trời, cười thật nhẹ, hít thở bầu không khí nơi đây rồi nói rằng : “ là lần đầu, vì mùi của không khí hôm nay khác của ngày hôm qua, người đi qua con đường này cũng không phải người của hôm qua, hôm kia… hay hôm kia nữa”

“ Hạ Lam có gì ở tách cafe đen đá mà em cứ phải trầm ngâm”

Hạ Lam sẽ chu đôi môi đỏ mọng, nhăn cái mũi hất hàm : “ cafe nguyên chất đang nóng bỏ thêm đá vào… mùi vị rất tuyệt, ko những không  đắng mà còn giữ được mùi thơm lành lạnh, đặc quánh nguyên chất”

Lúc đó Lỗ Thanh  sẽ nhướn đôi lông mày ra vẻ không tin, đưa tay giành lấy tách cafe trên tay Hạ Lam mà nhâm nhi, trầm tư, bất ngờ rồi ngạc nhiên , cười nói : “ anh vẫn thích cafe đen nóng hơn”

“ Hạ Lam em nhìn gì trên trời tuyết vậy?”

Hạ Lam sẽ nhăn mày, méo miệng nghiêng đầu buồn rầu cùng thắc mắc : “ tại sao không có mưa giữa mùa tuyết”

Lỗ Thanh …anh sẽ quay người, nhún nhún vai nâng tách cafe tự mình thưởng thức , lẩm bẩm trong miệng…

Trong giấc mơ xa vời đó … luôn có bóng dáng một người.

.

.

.

Ngày anh đi , Hạ Lam đã vẫy tay chào anh qua khung cửa  rồi chúc anh vui vẻ, nhưng ngày anh về cô bé đã quá xa tầm với của anh… lúc đó anh cũng nhìn trời tuyết bay, lần đầu anh biết đến hóa ra cũng có mưa giữa mùa tuyết…

Anh ngước nhìn màu trắng bỗng biến xa lạ, nhìn con đường lát đá , nhìn tách café đen , cổ họng lại đau đớn từng cơn, đã không thể gọi em bên cạnh…

“ Hạ Lam….”

Đúng như em nói giữa trời tuyết thật sự có mưa, nhưng mưa lạnh đến nổi làm anh run rẩy…

.

.

.

To: Lỗ Thanh.

Chào anh!

Người đã cho em ké chiếc dù ngày mưa ở Huế, chào người cùng em lang thang khắp ngõ Chicago, chào người luôn luôn đem đến cho em tách cafe mỗi lần tuyết nặng hạt, chào người luôn đón pháo hoa cùng em đêm giáng sinh….

Nơi anh về là nơi chúng ta lần đầu gặp, nơi đó ấm áp như màu của ký ức, có con đường không xa lạ, có dòng người không vội vã… thế nên cho em gửi một chút nhớ mong về nơi đó.

Lúc anh quay lại nơi này… anh sẽ thấy bầu trời Chicago không còn tuyết nữa, trời sẽ ấm áp hơn, cao hơn và người sẽ không còn tấp nập trong mắt anh , anh cũng sẽ cười nhiều hơn vì bên cạnh anh tồn tại một người để yêu thương…

Em vẫn sẽ nhăn mày nếu thấy cafe đen của em không bỏ đá, vẫn sẽ ngồi hàng giờ nhìn dòng người trên con đường xa lạ,  vẫn nhìn trời tuyết và ước có mưa rơi… nhưng xin lỗi anh vì em không thể cười cùng anh , không thể cùng anh chân trần lang thang  trên con đường lát đá hoa cương vào mỗi ngày tuyết đầu đông.

Xin lỗi đã không nói sớm với anh… em phải về nơi mình vốn thuộc về mình !!!

Tạm biệt và có lẽ sẽ không thể gặp lại anh !

From: Hạ Lam…

Kết thúc chuỗi dài ký ức lặp di lặp lại, kết thúc nỗi tương tư dài dai dẳng như kết thúc mùa tuyết lặng lẽ ở Chicago…

Kết thúc ….

 

Phần 2: Phần 2 : CHICAGO Tuyết Đầu Đông

Phn 2 : CHICAGO Tuyết Đầu Đông….

Tác Gi: Hoàng trúc Khuê.

Lỗ Thanh yêu màu nắng, yêu sự hài hòa, nhẹ nhàng và thanh khiết.

Hạ Lam yêu mùa mưa, yêu sự u ám, thích những thứ không hoàn thiện và cố chấp đến cực độ.

Qua khỏi con đèo lớn Hải Vân màu nắng cũng nhạt dần, trong không khí thoang thoảng mùi hơi nước, lá một màu xanh xám u ám, báo hiệu sự nặng nề của một cơn mưa , gió tung mình lật bay bụi đất, cuốn nó lên cao rồi xoay tít trên không trung. Càng ra gần Huế, con đường càng phủ một màu nặng nề, tí tách sương đêm rơi rớt trên thành cửa xe, không nặng hạt, không lạnh lẽo , chỉ nhẹ nhàng rơi rồi lặng lẽ trượt xuống lớp cửa kính màu đen.

Hạ Lam từ trong khung cửa kính đưa tay vân vê hạt nước sa chân, nghiêng đầu nhìn từng hàng cây chạy xa dần về sau lưng, con đường này từ nay sẽ không còn quen thuộc nữa.

Ven đường, nhà cao tầng xuất hiện báo hiệu một thành phố cổ kính lẩn trong màn mưa nhẹ tí tách tí tách, lác đác lá bay. Mưa rơi rụng rồi vỡ òa trên cửa kính như tâm trạng của Hạ Lam giờ này……. Không lí do nhưng lúc nào cũng u ám.

Siết chặt chiếc khăn, đưa hai tay xoa vào nhau thổi ra hàng khói trắng lượn lờ…

Ơ! Mùa đông ở nơi thành cổ bình yên đã đến rồi, Huế mùa đông lạnh!

Bước xuống xe mới phát hiện mưa thế này thì biết đi đâu giờ!

Hạ Lam à! Giờ mới biết mày ngốc đấy haizzzz…..

******************

Mưa, con ngõ nhỏ hứng những hạt mưa đông đầu mùa, giàn cây cảnh trước ngõ lay động, lá cây non hứng nước rồi rũ mình trầm lặng, qua khung cửa kính trắng lượn lờ khói cà phê, thơm lừng nóng hổi, Lỗ Thanh không thích mùa mưa, mùa u ám…

Tách cà phê trong tay mang hơi ấm nhẹ, cùng cái mùi hương kích thích vị giác với không gian trầm lắng, bên ngoài kia tí tách những hạt nước lạc đàn rơi rớt, có lẽ hắn nên suy nghĩ đến việc ra ngoài, nếm thử thứ gì khác thay vì ngồi uống cà phê rồi nhìn mưa qua khung cửa kính như thường lệ.

Con đường ướt đẫm vũng nhỏ vũng to, nhưng cái không khí ở con đường này vẫn sầm uất, những tà áo dài lất phất, con đường đầy quán ăn vặt, càng nhộn nhịp lúc tan trường. Cơn mưa đông nhẹ hạt, càng kích thích mùi vị nóng hổi của những món cay.

Dựng xe ở một góc đường khuất, vừa bước xuống xe, hắn thề mình thật sự quá sáng suốt khi dép tông, áo pun và quần sọc thế này ra đường, chả khác gì mấy tên nhóc đang ngồi ăn kia, hòa đồng cũng rất có thi vị.

Chiếc xe đẩy lượn lờ mùi khói trước mắt , với mái tôn rách nát không che chắn nổi mưa, nhưng mùi thơm nóng hổi bốc ra lại hấp dẫn vị giác ‘ bánh bao nhân dừa’.

Lần đầu tiên trong đời, với đồ ngọt hắn có hứng thú…..

Đạp lên những vũng nước nhỏ bên vỉa hè, đứng dưới tán lá rộng của các lớp cây, mưa rơi xuống lộp độp, cái lành lạnh lúc trời xế chiều, nhìn khói trắng bốc ra từ chiếc xe đẩy lại thấy cảm giác thôn dã là lạ, hắn lại gần ngửi cái mùi vị ngọt thơm từ dừa và bột bánh, không khỏi thấy đói.

“ bán giúp con một ít ạ”

Người phụ nữ trung niên che khuất khuôn mặt bằng chiếc nón lá ngẩng đầu, đáp lại hắn một nụ cười , giọng đậm chất đất Huế : “ rứa con muốn mấy cái?”

Hắn nở nụ cười, cười vì lâu rồi ở thành phố này mới có người nói tiếng Huế xưa : “lấy giùm hai cái nha cô”

Hắn nhìn chiếc nắp nồi mở ra, lại tiếp tục cười thế này hai cái có lẽ ko đủ để chắc răng, đáng nhẽ phải lấy hai mươi cái mới phải.

Từng chiếc bánh được gói bằng mẫu giấy bóng, hắn vừa đứng dưới mái tôn cũng vừa che dù, tay còn lại cầm bánh ăn, trời bên ngoài mưa bụi bay lất phất, se lạnh lòng bàn chân.

Mùi vị vừa mềm, vừa nóng, thơm mùi sữa trộn lẫn mùi dừa có cảm giác tan ra trong miệng một mùi béo không ngậy, và cảm giác rất tuyệt khi trời lạnh lại được ăn thứ bánh nóng hổi này, nước mưa thì tí tách bên chân.

Một cơn gió thoảng tới, một vị khách không mời dừng chân ngay dưới cây dù anh đang cầm, mang theo mùi vị của nước mưa cùng hơi lạnh của mùa đông .

Hắn nhíu mày, nhìn cô gái đang xoa tay thở ra làn khói trắng , cả người cũng mang theo mưa đông đất Huế, mái tóc rối bời trong mưa như ổ gà, người ta hay nói thế, kỳ lạ là quần jean dài xắn lại, nhưng áo pun ngắn tay cùng với chiếc túi xách cũng ko nhẹ chút nào , và kỳ lạ hơn nụ cười kia chả thân quen cũng chẳn ấn tượng, thế sao cứ phải đâm vào dù của hắn.

“ cô ơi lấy giùm con năm cái đi ạ!”

Lỗ Thanh nhíu mày ? tiếng Quảng Nam, cũng không khó khăn để nhận ra, đây cũng không phải tiếng Quảng Nam thuần túy, còn chút gì đó tiếng miền Trung. Ở thành phố này sinh viên rất đông, pha tạp một vùng miền nào đó hay từ vùng miền nào đó đến cũng không có gì là lạ?

Hắn vẫn cứ ăn phần của hắn, người kế dù bên kia vẫn mải miết phần của mình mà không mảy may suy nghĩ, miệng thì nhóp nhép mắt mũi thì nhìn đường. Ai biểu con gái thục nữ như miêu, bảo đảm ko nên dùng với phụ nử thời nay và nhất là con gái bên này , ăn có vẻ rất ngon miệng . aizzz, nhìn  trời cơn mưa này cũng lâu tạnh thật, mùi ốc bên kia có vẻ hấp dẫn, vừa cay vừa thơm hắn có nên bỏ ngoài mắt vị khách kế dù này mà sang bên kia không?

******************

Hạ Lam nhìn cốc trà lạnh lớn hai mắt trân trân, thật sự cô quá khác người sao? Không hẳn nha, chỉ là một cốc nước thôi mà, khác là của cô có đá của người ta thì không?

Thế nên Hạ Lam lướt qua những gương mặt xa lạ,  dáo dác đẩy xe vào quầy hàng tìm kiếm những thứ muốn mua, Siêu thị nha… máy lạnh bật quá cỡ rồi, lạnh quá!

À! ắt hẳn do hôm qua dầm mưa giờ thêm cốc nước này chăng , cảm thấy cuống họng khô rát dã man.

Hạ Lam lại nhớ cái vị ớt cay nồng xé lưỡi của món ốc xào xả, vừa nóng vừa cay ăn vào cảm giác như đốt lửa trong người, lại thêm bánh lọc chiên giòn nhai vào cảm giác rôm rốp trong miệng và đương nhiên ngồi giữa đường bên tấm bạc cũ màu,  ăn món cay mùa mưa và  không thể thiếu ly  dừa đá say, lạnh lạnh tê tê. Mọi hương vị,  cay,mặn, ngọt,  nóng và lạnh hòa quyện vào nhau như một khối hỗn hợp rồi vỡ tan trong miệng, như một vụ nổ lớn để rồi khi nuốt xuống mùi vị từng thứ cứ lần lượt trôi qua.

Hạ Lam nhìn vị khách cùng bàn, không khỏi cười nham nhở : “ cảm ơn đã cho ké dù, anh phải ăn một thể như thế này mới biết hiểu hết được sự hấp dẫn của món ăn vặt Huế mùa mưa, để rồi đi đâu anh cũng sẽ nhớ mình từng ăn nó ở Huế chứ không phải bất kỳ nơi đâu khác”

Cô còn nhớ biểu cảm của hắn là cực kỳ nghi ngờ lời cô nói…….

Không sao, thử đúng như những gì cô thử…… cảm giác không tệ chút nào!

Hắc xì!!!!!!!!!

Oh my god, cảm đúng là không đúng lúc chút nào? Chỉ còn có một ngày  cũng không yên….

Hạ Lam thất thiểu đẩy xe ra quầy tính tiền, tay thì phân vân cầm cốc cô ca lạnh  … vẫn là uống hết thôi…hắc xiiiiiiiii…hừ.

“ anh nhìn ai vậy”

Cô gái bên cạnh Lỗ Thanh chau đôi mày mỏng nhìn hướng mà anh vẫn nhìn.

Hắn nhướn nhẹ hàng mi, chau chau đôi mày, thật sự là con bé ngày qua vừa ké dù anh thì phải, xém chút không nhìn ra, nếu không phải vừa rồi con bé phun nguyên nước bọt vào người mình, đã thế còn chả thèm nhìn lấy một cái …

Khẳng định gặp con bé chả có gì tốt lành!

*********************

“ Lạnh a lạnh”

Hạ Lam ôm  cái valy liên tục sổ mũi …cuống họng hình như mọc thêm cái gì đó thật khó thở, rất bức xúc.

“ hừ! ăn lạnh cho lắm vào!”

“ mama à con thề chỉ có một cốc coca lạnh thôi”

“thôi đi bà tui lạ gì cái tính bà, cầm túi lên máy bay kìa”

__ __!!! Còn chưa nói xong mà mama, con thề lần sau biết thế này, con quất một lần cho nó đau một thể, haizz…

Sân bay Đà Nẵng vào đông không còn nhộn nhịp, chỉ lác đác hàng người qua lại, tiếng khóc rấm rứt buổi chia tay, cái ôm ấm áp của lời tiễn biệt…. nhìn qua khung cửa kín trên đầu, trời hình như cao hơn, xa hơn, và khó với tới hơn thì phải, lại quay về cái tính cách u ám của mình rồi!

Tạm biệt trời miền trung  trong xanh, cao vợi và đầy ký ức, tạm biệt mưa mùa đông vừa mới chớm , tạm biệt chiều u ám trên con phố lác đác mưa sa…

.

.

.

Chicago………….

Hạ Lam….

Mày lại thấy gì qua dòng người tấp nập không quen biết, lại nhìn gì con đường không mấy quen thuộc, ngẩng đầu nhìn gì khi trời vốn cao như thế ?

Nhìn người xa lạ để thấy được, mình vốn không phải người cuối cùng tồn tại nơi đây

Nhìn con đường này để biết mình vẫn chưa phải là người nơi này, nhìn để nhớ đến con đường đá vào ngày mưa vẫn hay đi chân trần lạnh tê tái ở quê nhà…

Nhìn trời để thấy mặt trời khuất bóng, một ngày lại kết thúc trong  bỡ ngỡ, để nhìn cái sắc thiên thanh cuồn cuộn trong mây ôm theo màu ký ức.

Ba năm ở Chicago nhìn tuyết thay mưa, nhìn nhà cao tầng thay cho những quán ăn vặt ngày ngày xuống phố, nhìn con đường lát đá hoa cương mà nhớ  những vũng nước nhỏ ứ đọng sau mưa mùa đông đến…Chicago đông này thật lạnh.

“ Hạ Lam”

Tiếng kêu khe khẽ hòa cùng tuyết vang lại bên tai, Hạ Lam ngơ ngác nhìn con bạn bên cạnh, đôi mắt thuần dương rũ đôi mi đen huyền, màu nâu của mắt trong vắt không gợn sóng, một sự thuần khiết lay động.

“ làm gì nha?”

“ Hạ Lam mi lại cứ thả hồn đi rong vậy? đang qua đường kìa, chết như chơi?”

A! qua đường nha…

Hạ Lam ngước nhìn dòng xe lướt qua, hít hít cái mũi, qua đường thì qua đường, đường ở đây vốn không nguy hiểm  bằng Việt Nam nhất là cái ngã sáu ở vòng cua cung văn hóa, thật đáng sợ….

“ Hạ Lam”

Hở????

Hai mắt Hạ lam mở to nhìn chiếc xe dừng ngay trước mắt, chớp chớp hàng mày, nhăn cái trán…nguy hiểm nha!

“ con bé này, nói bao nhiêu lần hai mắt vẫn cứ để sau gáy”

Thật ra là để trước nha! Nhưng Hạ Lam cô còn chưa ngốc đến nỗi nói ra, không thì bà cô này cho mình đi viện với cái đai đen karate thì khổ.

Hạ Lam to tròn đôi mắt nhìn chủ nhân của chiếc xe mở cửa, khuôn mặt này …không quen thuộc gì?

Lại ngước nhìn trời!

A! Tuyết Chicago rơi rồi, tuyết đầu đông…..trắng xóa, nhẹ nhàng, mang hương vị phơn phởn lành lạnh, mùi của gió quyện mùi của khói xe hòa cùng tuyết tạo nên hương vị ai oán, khó thở nhưng lại không thể ngừng cảm nhận…

“ Đầu tổ quạ”

Trên đỉnh đầu Hạ lam truyền đến tiếng nói Việt chân thực , sống động, nhẹ và êm…

Đôi mắt cô ngước nhìn, nhìn chằm chằm người trước mặt : “ a! cây dù ké”

Nếu hỏi cô vì sao lại là cây dù ké! Vì hắn từng cho cô ké dù vào mùa đông ba năm trước, vào ngày mưa đầu đông cô ra Huế để hưởng chút hương vị cuối cùng…

Và đầu đông ba năm sau , Chicago bắt đầu nổi tuyết hắn gọi cô là ‘ đầu tổ quạ’ với nụ cười thật đẹp, vì sao ba năm trước cái nụ cười này cô không thấy quen thuộc mà bây giờ cô lại vô tình đem nó vào vùng trí nhớ…

Lạ thật….

Vẫn là đầu đông , chỉ là tuyết ở Chicago nhẹ nhàng rơi vãi trên tóc trên mặt, lạnh thì lạnh, nhưng êm mượt và khó dứt đến nhường nào.

Chicago tuyết đầu đông, có thể nói quen hay không quen trên con đường này, với con người này và đầu đông này liệu có ấm áp……..

 còn tiếp...

phần 1 : Chicago kết thúc một hoài niệm, bắt đầu một yêu thương.

phần 1 : Chicago Kết Thúc Một Hoài Niệm, Bắt Đầu Một Yêu Thương.

Tác Giả: Hoàng Trúc Khuê

“ _ Yêu cầu tất cả hành khách thắt dây an toàn chúng tôi chuẩn bị hạ cánh” – Tiếng cô phát thanh viên nhẹ nhàng vang lên đánh thức một chuỗi dài hồi ức trong tôi, tôi thắt dây an toàn, ngồi nhìn ra khung cửa kính qua các tầng mây… tinh khiết mỏng manh… và hồi ức cuối cùng cũng chỉ là quá khứ.

Chicago, lạnh đến tê tái, cái lạnh của băng tuyết, Tôi từng một thời mơ mộng được nhìn thấy tuyết vì đơn giản lúc đó trong ký ức Tôi ăn sâu vào từng hạt tuyết nhẹ nhàng của mùa đông như mưa bụi . Nhưng khi đưa tay chạm vào thực tại tôi bất ngờ hiểu ra rằng bản chất thực sự của mưa tuyết là lạnh lẽo và vô tình… thế nên giấc mơ và ảo tưởng luôn xa vời hiện thực.
Continue reading