Chương 13 Ép buộc


 

Vũ Duy làm người như thế nào, y rõ hơn ai hết. Vô liêm sỉ, tàn ác, bất lương, không từ thủ đoạn nào để giành được thứ mình thích.

Khi thật sự thích cái gì, y càng muốn chiếm hữu bằng được, nhưng y chưa bao giờ thật sự thích cái gì cả. Cho tới khi gặp được Lâm Ngạo Tuyết, cái cảm giác muốn có cô, muốn giành cô về ở bên mình, mong muốn có được nụ cười của cô, có được tâm tư, trái tim của cô, lại lớn đến như vậy.

Lúc đầu, y khả năng tự tin bản lĩnh của mình có thể giành lại cô từ trong lòng của Tiêu Lãnh Phong, nhưng cô gái này, như có một ma lực không bị dụ hoặc bởi mê lực của gã, lúc nào cũng một lòng một dạ hướng tới người con trai kia.

Y không cần thiết phải làm chính nhân quân tử, đạt được người đẹp ở bên mình không tiếc mọi thủ đoạn đối phó Lãnh Phong.

Đó là lần đầu tiên anh hẹn được Ngạo Tuyết đi chơi với mình. Ừ vụ Lãnh Phong thua anh trong trận bóng, cộng thêm anh đã hy sinh bản thân hiến máu cứu cô. Hai điều trên khiến cả hai con người kia không có cách nào từ chối anh được. Hơi mưu mô một chút nhưng cũng chấp nhận được.

Quả thật Vũ Duy cảm thấy mình hành động đúng, từ thái độ cảnh giác với anh, sau việc hiến máu, cô gái này đã thân thiết hơn với anh. Theo cách cô gọi là ân nhân.

Lần đầu tiên tới Tiêu gia. Nhìn căn biệt thự to lớn này, y có chút đăm chiêu,ngôi nhà này quả đúng là rất đẹp, nhưng nếu có thể y muốn làm một biệt viện cho cô.

Trên tay là một bó hoa hồng thật to, kèm theo giỏ hoa quả, cộng với bản thân y một mĩ nam tử, chắc chắn có thể làm cho bất cứ cô gái nào xiêu lòng. Bấm chuông cửa. Ngạo Tuyết mở cửa, cô gái này trông thấy anh có vẻ vui mừng

“ Vũ Duy, chào anh”

Anh đưa bó hoa cho cô, có chút hơi ngại ngùng. Nói cho đúng, con người y chưa bao giờ tặng hoa cho cô gái nào, cũng chẳng cần mất thời gian cho ai, chỉ vài ngày cũng có thể có gái vây quanh y, còn cô nhóc này, không để y vào mắt. Đàn em của gã mà thấy cảnh tượng này, có khi còn tưởng hôm nay y trúng tà.

“ Cái này tặng em, chúc mừng em đã khỏe lại”

“ Cám ơn anh, hoa rất đẹp” Cô đón bó hoa xuýt xoa khen ngợi. Phong mà có thể tặng cô bó hoa như vậy thì tốt biết bao. Cô khẽ quay đầu nhìn người con trai, đang theo dõi họ từ trên lầu hai.

Rõ ràng, Lãnh Phong mặt lạnh tỏ ra không hài lòng từ tối qua, khi Vũ Duy gọi điện yêu cầu được đi chơi với cô do anh đã thằng trong vụ cá cược bóng rổ. Lãnh Phong bề ngoài đồng ý nhưng mà mặt lạnh từ tối qua rồi, may mà lúc ngủ cô nũng nịu mãi, mới chịu dẹp chút tự ái cùng lạnh lùng còn định  bắt cô hảo hảo bồi thường vài cái hôn. Hôm nay dáng vẻ cười tựa không cười kia, thật đáng sợ, cả biệt thự nhuốm vẻ u ám, cứ như có bão ấy. Ra là cũng biết ghen. Cô cười thầm trong lòng. Nhưng quả cô cũng có chút thú vị với Vũ Duy. Có anh làm bạn cũng không tồi, mặc dù có chút yêu nghiệt trăng hoa đi chăng nữa. Nhưng có lẽ làm bạn lại rất thích hợp.

 

Ngạo Tuyết tựa lưng vào ghế, cô đang nghĩ cái gì thế này, suy nghĩ tới Vũ Duy sao?

Cô đã ở Rose gần được một tháng rồi. Mọi thứ vẫn đều đặn như vậy, cùng ăn sáng, ăn trưa, ăn tối. Cùng ở chung, sinh hoạt chung, và hàng đêm ôm nhau ngủ.

Cả không gian của Lâm Ngạo Tuyết dường như bị bó buộc trong căn phòng VIP tại tầng cao nhất của Rose,nơi rất rộng rãi thoáng mát và yên tĩnh này.

Vũ Duy vẫn giữ thái độ ôn nhu, nho nhã và dịu dàng với cô. Dù có đôi khi, cái tính đểu giả, bá đạo lại nổi lên. Y dường như quên mất rằng chính y đã ép cô ở cạnh, rất tự nhiên ôm ấp, rất tự nhiên hôn môi, cũng rất tự nhiên lúc trên giường để lại vài kí hiệu trên cổ cô.

Ngoài trừ Lãnh Phong ra, y là người thứ hai có thể thân mật như vậy. Lúc đầu có chút không tự nhiên, không quen thuộc, nhưng nếu việc đó cứ xảy ra nhiều lần, cơ thể tự điều chỉnh cho thích hợp. Cô đã quen với việc có hắn ở bên. Dường như mùi hương của Lãnh Phong đã phai dần đi rất nhiều. Nó chẳng còn rõ ràng nữa. Mùi hương ấy cứ như làn gió mà bay đi thật xa.

Có lúc không cảm nhận được nó nữa, cô có chút trống trải buồn bã.

Nếu như nói sau khi chia tay không đau khổ thì là nói dối. Cái gì đã là thói quen lâu ngày. Một khi từ bỏ, chúng ta ai ai cũng cảm giác hụt hẫng thiếu thốn. Tuy bề ngoài cô như bình thường,vẫn hay cười nói nhưng bên trong lại là sự đau khổ. Từ nhỏ tới lớn, khi bị đau cô thường nắm chặt tay vào, mẹ cô thường bảo, những người như vậy rất khổ sở. Trong ngoài không đồng nhất, miệng cười nhưng tâm không cười. Lúc đau khổ nếu có thể khóc, có thể la hét, trút giận còn tốt hơn là giữ nó chặt trong lòng, tự mình gặm nhấm nỗi đau âm ỉ. Tự đau tự quên…..

Vì vậy cho dù quanh quẩn trong 4 bức tường, cô cũng không cảm giác nhàm chán. Không gian yên tĩnh như vậy khiến cô thanh thản, có chút buông lỏng để suy ngẫm, để bình tĩnh lại. Để suy tính tương lai.

Hơn nữa bên cạnh lúc nào cũng có một kẻ đầu óc tỉnh táo máu lạnh, nụ cười ôn nhu nhưng rét lạnh kia, sẽ khiến người ta có chút phòng bị cảnh giác, đầu óc tư tưởng tập trung đối phó y, sức lực đâu để cô nhớ Lãnh Phong nữa.

Nhưng hôm nay lại khác, Vũ Duy không ở nhà, mà ra ngoài từ sớm.

Căn phòng rộng lớn càng thêm trống trải. Ngày ngày cô ngồi trên giường lớn, hết xem phim lại nghe nhạc. Không thì lượn lờ qua các trang mạng đọc truyện, tiểu thuyết. Còn Vũ Duy ở phòng bên xử lý công việc. Cách nhau tấm kính thủy tinh, nên vẫn có thể thấy được nhau. Y xử lý công việc đôi lúc lại nhìn xem cô đang làm gì. Thi thoảng ánh mắt hai người nhìn nhau, đôi mắt y ánh lên dục vọng làm cô hơi sợ chợt tránh đi. Cô biết y đang trêu đùa cô. Nhưng cô cũng không dám coi thường người này, nếu khiêu khích y, y sẵn sàng thực hiện. Không giống như Lãnh Phong tôn trọng yêu chiều không muốn tổn hại cô. Vũ Duy ngông cuồng và bá đạo, nếu khiêu khích tính háo thắng của anh, người bị thiệt thòi chính là cô.

Đêm đầu tiên ngủ trong phòng này.

Nồng nặc nước hoa phụ nữ lưu lại trên chiếc gường, nó có đủ mùi vị mà cô không thể nào hít thở nổi, y có thể thở được cô cũng công nhận là tài, đi tới bên cửa sổ, mở cửa thật lớn ra đón gió đêm vào. Trên góc giường cô còn tìm được vài chiếc áo lót của phụ nữ, uhm size lớn hơn của cô.

Thấy bộ dạng ngây ngốc của cô, y chỉ tỉnh bơ nói

“ Chừng nào ngực em có thể được như vậy, anh sẽ ăn em?”

Ném mạnh đống áo vào mặt y, cô lạnh nhạt, cô thừa thông minh để hiểu, tại sao đống đồ này lại ở đây. Đều là người lớn cả rồi, chẳng còn là trẻ con nữa.

“ Vớ vẩn, không biết xấu hổ, anh nghĩ ai cũng dễ dãi như anh sao chẳng khác gì con ngựa đực”

Ở với Vũ Duy, là cái tính bướng bỉnh của cô lại nổi dậy, y thật khác xa với sự ôn nhu ấm áp của Lãnh Phong. Nhưng rồi bản thân lại có chút tò mò, cô đang tưởng tượng ra cảnh Vũ Duy và nhiều người đàn bà khác đang …… Cô quay sang nhìn anh một lượt. Cái nhìn khiến Vũ Duy có chút lạnh sống lưng, cô nương này lại đang nghĩ linh tinh cái gì đây

“ Nghĩ gì vậy?”

“ Anh đủ sức sao?”

Vũ Duy mặt có chút cứng ngắc. Nhóc con chưa hiểu đời này mà cũng dám hỏi anh câu này.

“ Nga, vậy em có muốn thử không?” Gã nhẹ nhàng nói, âm thanh có chút không đứng đắn.

“ Không cần, đồ ngựa đực” Cô khẽ lui về phía sau vài bước phòng bị. Gã khẽ lắc đầu.

“ Anh có rất nhiều đàn bà, ai cũng thân hình tốt hơn em nhiều. Ráng bồi bổ chút đi. Sau này sẽ chỉ có một mình em thôi.” Vũ Duy nói, nhưng nếu để ý kĩ thì đó tâm tình thật sự của gã.

Lâm Ngạo Tuyết một chút ngây ngốc, không rõ ý tứ…. Cảm thấy gã có chút thật tâm, nhưng ngay sau đó bị chính gã đánh chết.

“ Sau này trên giường có mình em, sợ em không đủ sức cùng anh……”

Lần này thì sắc  mặt cô hoàn toàn đen lại

“ Không cần, sẽ không lên giường với anh. Anh thích thì tìm đám tình nhân của anh mà mây mưa. Tôi không loại gái mua vui cho đàn ông”

Vấn đề này, quả thật Ngạo Tuyết chưa một lần nghĩ tới, cô tuy là đồng ý thành người phụ nữ của gã, nhưng tựa hồ không nghĩ sẽ cùng gã….

Cô chỉ muốn mình là người của Lãnh Phong, không muốn một người đàn ông nào chạm vào mình cả.

Cô vừa dứt lời, Vũ Duy đã toan tới nâng cằm cô lên, nụ cười vẫn tươi tắn.

“ Có hay không, em không quyết được”

Bế xốc cô lên giường, mặc cho Ngạo Tuyết có chút dãy dụa. Y bắt đầu hôn cô. Đôi tay cô bị bàn tay y trói chặt lại, sức lực đàn ông quả lớn, khiến không thể động đậy. Cả người y nằm đè lên cơ thể cô. Tay còn lại thì rảnh rỗi, lần sờ vào trong áo của cô. Bàn tay y chạm vào như có một luồng điện tê dại chạy trong người cô, làm tê liệt hoàn toàn đôi tay đang có ý định phản kháng của mình. Trông y phong nhã như vậy nhưng hóa ra lại rất nặng, cả người đè lên, cô một chút khí lực cũng không sao suy chuyển được.

Quả nhiên so với lúc hôn mê, cảm giác khi thức tỉnh không tê. Chạm vào thứ mềm mại ấy, đang phập phồng theo nhịp điệu, y có chút thỏa mãn. Khẽ mân mê, mà đôi môi vẫn cứ hôn cô, nuốt trọn mọi âm thanh từ cổ họng cô. Cái cơ thể đang cứng đờ kia, có chút mềm nhũn ra, y vô cùng hài lòng. Bấy giờ mới dừng lại, rời khỏi người cô.

“ Xem đi, chút khí lực phản kháng cũng không có, vậy mà còn đòi không….. Chừng nào ngực em có thể lớn hơn, anh nhất định sẽ ăn em? Còn nữa, ai bảo em là gái mua vui cho đàn ông. Em là của anh” Lại là giọng điệu bỡn cợt, đều giả nhưng không rõ tại sao, cô cảm giác có tư vị khác lạ

Cô ngơ ngác nhìn con người này, không hiểu tại sao lại thấy có chút gì đó không đúng, xô hắn ra, chỉnh lại áo cho chỉnh tề. Cô mệt mỏi

“ Mệt rồi, em đi tắm”

“ Cẩn thận, vết thương dính nước”

” Ừhm”

 

Vũ Duy phủ ra đó, lần đầu tiên, gã có cảm giác mất hứng. Rõ ràng nếu gã tiếp tục thì vẫn sẽ được như ý nguyện, nhưng hắn không muốn dùng lực mà ép cô. Nếu như có thể để tự nguyện thì tốt….. Vì thế gã mất hứng, dục hỏa không có nổi lên. Hơn nữa y vốn tỉnh táo, từ đầu chỉ là cho cô có thể hiểu, những gì người khác không thể làm, y có thể. Mà có thể khiến người ta kinh ngạc trở tay không kịp. Tỉ như, trong ngày đuổi hết toàn bộ đám phụ nữ giải trí đi, không cần phát tiết dục vọng của mình làm gì cả. Dần dần đám người đó không còn hứng thú nữa. Vài người một lúc, may ra mới có cảm giác. Tỉ như với cô, không chỉ là thân cận về mặt thể xác, mà muốn có được tâm của cô

Đó là lần đầu tiên, Ngạo Tuyết tự bài xích chính mình, cô không hiểu sao cơ thể lại không hề chán ghét Vũ Duy, chẳng lẽ cô đã lẳng lơ tới độ đó rồi. Từ sau lần phát sinh chuyện với Lãnh Phong, cơ thể có chút mẫn cảm hơn, rất dễ bị như vậy….. Mà cô không hề muốn, không được phép có chuyện gì với Vũ Duy, cô không thể chấp nhận được. 

Tắm xong, chạm tới đồ ngủ, Lâm Ngạo Tuyết thoáng giật mình, quần áo mới, Vũ Duy mang về cho cô. Tất cả đều là váy ngủ gợi cảm, mỏng manh. Cô không thể mặc vậy được, có chút không quen thuộc lắm. Cũng không thể khoác tấm áo tắm này ra để ngủ được. Lần tay trong đống áo treo trong phòng, một chiếc áo sơ mi trắng. Người Vũ Duy cao gần m8, áo đương nhiên tương đối dài. Chút ngần ngại cô đành mặc nó vào. Quả nhiên, áo dài tới tận đùi…..

Vũ Duy lúc nhìn Lâm Ngạo Tuyết trong chiếc sơ mi trắng của mình, có chút ngây người. Đường cong cơ thể không rõ ràng nhưng lại tạo cảm giác bí ẩn, quyến rũ. Đôi chân trắng nõn nà, cái đùi thập phần gợi cảm. Mái tóc dài thầm ướt, những tia nước nhỏ giọt trong càng thêm xinh đẹp.

Một Ngạo Tuyết như vậy, gã chưa bao giờ được nhìn. Có chút không quen. Khẽ nhíu mày rồi hỏi

” Đồ anh mua đâu?”

” Anh tự chọn…..” Cô nghi hoặc hỏi

” Chọn bừa…..” Có trời biết, hắn với y phục phụ nữ không hứng thú, gọi bừa một cô nàng đi mua hộ. Gã cũng chưa có nhìn áo ngủ là gì.

” Không phù hợp” Cô lạnh tanh nói. Tiếp theo đi tới bàn gương, chút tự nhiên như ở nhà ” Có máy sấy không?”

Vũ Duy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười tiến lại

” Có, để anh sấy cho…..”

Đôi mắt cô lạ lẫm nhìn, Vũ Duy ôn nhu như vậy, thế mà mới hôm qua lại như ác quỷ địa ngục…..

Y cầm máy sấy tiến tới, ngón tay thon dài luồn qua từng sợi tóc, đưa máy sấy, nhẹ nhàng sấy khô từng ngọn tóc một, nhẹ nhàng mà thành thạo, uyển chuyển

” Anh đã sấy tóc cho rất nhiều phụ nữ sao?”

” Sao lại hỏi vậy? Ghen sao” Gã vừa sấy vừa trêu đùa

” Sấy rất thành thạo, cứ như đã làm rất nhiều lần….” Cô thẳng thắng trả lời, bỏ qua lời trêu đùa của y

” Ừ, có chút, hồi còn nhỏ từng làm….” Gã lần đầu tiên nhàn nhạt lên tiếng, biểu tình không có gì là cười cợt, mà là thái độ hòa nhã, như đang nhớ lại chuyện xưa….. Nhưng con người đó trong một giây xuất hiện rồi lại biến mất, lại được Ngạo Tuyết bắt gặp. Cô chăm chú nhìn con người ấy qua gương.

Mặt y thật nho nhã, hiền lành, nếu không có cái ngày hôm đó, bản thân cô cứ tin tưởng y chỉ là một thư sinh nho nhã, trói gà không chặt. Tuy có đào hoa, nhưng ai bảo y sinh ra lại điển trai quấn hút như vậy.

” Nghĩ gì mà thất thần vậy?”

” Anh sấy cho ai?” Đôi mắt trong suốt của cô, nhìn vào y, có vẻ muốn biết,rất tò mò.

” Mẹ anh….” Y nhìn cô, cuối cùng nhàn nhạt lên tiếng, trong đó có gì hơi bi thương, mất mát….

Tiếng sấy dừng lại, y lại như vẻ cười cợt ban đầu

” Áo ngủ sao không phù hợp”

” Quá gợi cảm” Cô bất mãn nói kèm theo chút bực bội

Gã nhoẻn miệng cười, có chút thoải mái cùng thả lỏng, cô gái này suốt ngày hiền lành, không ngờ cũng có lúc hung dữ như vậy, bất quá y lại càng thấy thích thú, thú vị, hấp dẫn.

Nhẹ nhàng bế cô lên, cảm thấy cơ thể cô cứng đờ, có chút run rẩy, bàn tay nắm chặt vạt áo của mình. Y biết cô đang lo sợ. Nãy giờ còn hung dữ đanh đá như thú hoang, vậy mà giờ đã như con mèo biết sợ hãi. Y có chút buồn cười. So với những người đàn bà khác, cô thật nhẹ, có chút thương tiếc. 

Dù sao thì hôm nay gã cũng cảm giác may mắn, vì không hứng thú. Có chút mệt mỏi muốn nghỉ ngơi. Được ở cạnh cô, thật là tốt. Chỉ đơn giản là được gần gũi cô như vậy….. Dạo này mong muốn của gã có phần ít đi, tự thỏa mãn với mình chỉ khi có cô ở bên.

Đặt cô lên chiếc giường êm ái, kéo chăn đắp rồi ôm chặt lấy cô. Gã nhẹ nhàng

” Ngủ đi” 

Nói xong vùi mặt vào gáy cô, đôi mắt nhắm lại. Hành động này làm cô có chút nhẹ nhõm. Khẽ thở dài một hơi, cô thật sự cảm thấy không quen lắm. Nhưng rồi dần dần cũng chìm vào trong giấc ngủ.

Lại thở dài lần nữa, Lâm Ngạo Tuyết chán nản nằm đó. Con người thật của Vũ Duy là như thế nào nhỉ, cái kẻ thâm sâu khó dò, hay cười cợt lại là người nguy hiểm và khó hiểu nhất….. 

Ai, không nghĩ nữa, chỉ thêm nhức đầu thôi. Quơ lấy điều khiển ti vi, cô nhàn nhã chuyển qua chuyển lại các kênh, tới một kênh tin tức nào đó lướt qua rồi khẽ bật lại, vì cô nhìn thấy một người

Lãnh Phong…….

Chương trình kinh tế tin tức gì gì đó, bản thân cô nghe cũng không hứng thú. Cô không thích kinh doanh, chỉ muốn có cuộc sống an nhàn tự tại. Làm kinh doanh quá vất vả. Ngày trước đó là vì Lãnh Phong, cô mới lao đầu vào kinh doanh, dùng hết khả năng của mình. 

Lãnh Phong vẫn như vậy, tuy gầy đi một chút, đôi mắt có tia mệt mỏi, không vui nhưng vẫn toát lên vẻ cao ngạo, điềm tĩnh của mình. Tuy đã bị mất trí nhớ nhưng tính cách vẫn không thay đổi. Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời. Vẫn có sự chín chắn, lạnh lùng, tự tin, đầy quyết đoán. Cô có chút buồn bã, cùng không vui.

Hồi nhỏ, khi ba mẹ mới ly hôn, bà mang cô sang Anh, không một lần thăm hỏi,tìm hiểu tin tức của ba, dù cho ba có gọi điện sang nói chuyện với cô vài lần. Cô gái nhỏ, cảm thấy thật lạ bèn hỏi mẫu thân

” Mẹ, mẹ không còn yêu ba sao?”

” Tiểu Tuyết nhi, sao con hỏi vậy”

” Mẹ không hỏi thăm gì về ba cả, lúc ba gọi điện sang đây, cũng không nói chuyện gì với ba cả”

” Ba có nói muốn gặp mẹ, muốn nói chuyện với mẹ không? Hay chỉ muốn gặp con”

Cô nhóc im lặng không nói, bà vẫn dịu dàng

” Con yêu, chuyện người lớn, chuyện tình cảm con còn bé không hiểu được đâu. Người ta đôi khi yêu nhau nhưng không thể bên nhau. Ba và mẹ không thể ở bên nhau nữa.”

Bà cầm chiếc ly thủy tinh, nhẹ nhàng thả ra, nó chạm đất vỡ thành nhiều mảnh, rồi tiếp tục giải thích

” Con yêu, sau này con cũng nên như mẹ, khi đã chia tay rồi đừng cố gắng tìm hiểu, tham dò tình hình của đối phương, chỉ khiến bản thân mình thêm mệt mỏi thôi. Cứ như vậy mà quên đi. Giống như chiếc ly này, lúc bình thường rất đẹp. Nhưng một khi đã vỡ rồi, rất khó có thể hàn gắn lại, mà có gắn lại được, nó cũng tồn tại những vết nứt không hoàn mỹ, không thể gọi là đẹp được. Tình yêu cũng giống như vậy, sau này lớn lên,biết yêu,con sẽ hiểu”

Lời nói ấy, đơn giản đã đi vào lòng, vào suy nghĩ của cô gái nhỏ. Lúc đó không hiểu hết,chỉ sơ sơ thôi, nhưng bây giờ cô đã hoàn toàn hiểu ý của mẫu thân.

Chiếc ly kia, như tình cảm của cô với Lãnh Phong, đã vỡ rồi, không thể được như lúc ban đầu. Có hàn gắn lại cũng chỉ là những vết rạn nứt không hoàn mỹ. Dù cô cũng cho rằng,tình yêu phải có thử thách, trải qua thử thách mới được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Yêu là phải tin tưởng, cùng đồng cảm yêu thương. Tình yêu mà mất đi tin tưởng, thì nó đã chẳng còn ý nghĩa nữa rồi. Cô và Lãnh Phong,hoàn toàn mất đi cái gì gọi là tin tưởng…..

Ngạo Tuyết là đứa trẻ biết nghe lời, cô làm đúng theo những gì mẫu thân đã dặn dò, từ khi chia tay, 1 tháng trời, cô không cố tìm hiểu, thăm dò cuộc sống của Lãnh Phong, cứ lạnh nhạt dửng dưng như không. Quả thật mẫu thân nói đúng, biết tin tức về nhau, chỉ cảm thấy mệt mỏi. Thái độ lạnh nhạt bàng quang dửng dưng như thể mình không bị làm sao hết, hoàn toàn biến mất. Hơn 1 tháng, trông thấy người đàn ông này, thì ra vẫn có sức ảnh hưởng tới tâm trạng của cô. Chút ngọt, chút đắng, chút đau đớn khổ sở, con tim vô cảm chợt nhói đau, bên cạnh anh có Diệp Ngọc Chi…..

Đôi chân vô thức lại gần tivi, những ngón tay thon thả nhẹ nhàng chạm tới gương mặt anh, có chút lưu luyến, chút ôn nhu yêu thương. Tình cảm đâu phải nói hết là hết ngay được. Bọn họ ít nhất đã có 1 năm bên nhau hạnh phúc vui vẻ,sao có thể nói hết là hết, quên là quên đây. Chỉ là mình không nghĩ tới nó nữa, không để tâm vào. Nhưng khi hình ảnh thân thuộc xuất hiện, dù không muốn nghĩ tới cũng không được. 

Ngạo Tuyết ngồi xổm xuống, chạm vào hình ảnh của Lãnh Phong, cô vẫn còn yêu anh. Dù cho mùi hương của anh, hơi thở của anh không còn rõ ràng vương vít trên người cô nữa, dù cho cô đang ở cùng một người đàn ông khác, nhưng cô vẫn yêu anh….. Rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó. 

Cái hình ảnh đẹp ấy, nhưng rơi vào trong mắt của Vũ Duy thì không còn đẹp chút nào. Cái sự quyến luyến không dứt này, cái tình cảm ấy của cô làm nhen nhóm cái được gọi là ghen tuông dục vọng của gã. Cười lạnh gã lên tiếng

” Luyến tiếc như vậy sao?”

Ngạo Tuyết giật mình có chút bối rối, không rõ Vũ Duy trở về từ lúc nào. Trong giọng nói kia, tuy nhẹ nhàng nhưng có ý mỉa mai, có chút tức giận. Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cô. Y đang giận, cô cảm nhận được. Chỉ có khi tức giận, đôi mắt ấy mới ánh lên sự sắc bén, ác ma này.

” Vũ Duy, anh về từ bao giờ vậy?”

” Đủ để nhìn thấy cái hay cần nhìn”

Cầm điều khiển, cô vội vàng chuyển qua kênh khác, nhưng bị Vũ Duy ngăn lại, y giựt lấy nó, quẳng sang một bên. Tuy nhẹ nhàng nhưng lại càng làm Ngạo Tuyết sợ hãi. 

” Hình như em đã quên mất điều gì đúng không?” Gã lộ ra bản chất ác quỷ của mình

” Có phải mấy hôm nay, quá nhân từ với em, nên em quên mất anh là ai đúng không?”

Cô khẽ lùi lại vài bước

” Vũ Duy…. anh”

Vũ Duy tháo cà vạt, có chút mệt mỏi, cởi bỏ chiếc áo sơ mi, bờ ngực rộng rãi, rắn chắc lộ ra, cô hơi hoảng sợ không rõ anh định làm gì. Từng bước tiến lại chỗ cô, bế xốc lên rồi ném mạnh lên giường. Gã tức giận thật sự, có thể trước đây thì không sao nhưng đã ở bên gã rồi, vẫn còn định tơ tưởng người đàn ông kia ư? Mơ tưởng đi, à không, có trong mơ gã cũng không cho phép cô như vậy. Gã phải trừng phạt cô, cho cô hiểu thế nào là biết điều. Đã là người của gã thì đừng mơ tưởng bất cứ kẻ nào.

Bị ném mạnh lên giường, cô có chút choáng váng, vùng dậy lại bị cả người Vũ Duy đè lên, hai tay y giữ chặt cánh tay của cô, không cho động đậy, đôi môi bá đạo hôn môi cô, vừa hôn, vừa cắn, như đang trút giận. Đôi môi bị hôn tới sửng đỏ.  Rồi gã lại di chuyển xuống cổ, tại đó cắn, mút. Mặc cho người con gái dưới thân đang vùng vẫy, chống trả. Càng vậy càng kích thích gã, càng khiến gã hôm nay phải có được cô, phải khiến cô rên rỉ cầu xin hắn. Khẽ buông tay cô ra, bàn tay không một chút dịu dàng xé toạc cái váy ngủ cô đang mặc, quẳng xuống đất. Đường cong cơ thể cứ vậy hiện ra, bờ ngực phập phồng thật mê người.

Mà Ngạo Tuyết, dù có chống trả ra sao cũng không làm Vũ Duy dừng tay, suy yếu, cơ thể cô vô tình rên lên những chỉ khiến cô cảm giác nhục nhã. Mảnh váy trước thân bị xé rách không thương tiếc làm cô hoảng sợ. Với lấy cái chăn để che lại. Vũ Duy lúc này thật đáng sợ, đôi mắt như có lửa đốt, như một con quỷ vậy. Mất đi nét ôn nhu, phõng đáng. Gã tiếp tục công việc của mình, dục hỏa bị khơi lên rồi. Không thể dừng lại, mà có muốn cũng không dừng được. Lí trí đã mất đi rồi.

Mặc cho hai tay cô đánh vào lưng hắn, tất cả cũng chỉ như xoa bóp nhẹ nhàng, gã vẫn tiếp tục hôn lên cơ thể mê người của cô. Cơ thể chạm vào nhau tạo ra một cảm giác thật tuyệt vời. Gã khao khát có cô. Không cần nhẫn nhịn gì nữa.

Biết rằng mình không thể chống lại Vũ Duy, cô yếu ớt buông ra, tay lần lần ra phía dưới gối, cô đã lén để đó một con dao găm nhỏ, tuy bé nhưng rất sắc. 

” Vũ Duy, đừng….. xin anh…..”

Mặc kệ lời kêu xin của cô, gã tiếp tục thoát phần dưới của cô, bây giờ mới có khoảng trống, Ngạo Tuyết kề dao lên cổ mình.

” Vũ Duy, đừng ép em”

Cô không thể cùng Vũ Duy làm ra chuyện gì được, mặc dù cái cơ thể chết tiệt này không nghe  lời, không ngừng kêu rên rỉ.

Vũ Duy dừng lại, con dao nhỏ bé kề trên cổ cô.

Gã cười khẩy, em dám sao.

Lâm Ngạo Tuyết khẽ biến sắc, cô nhắm mắt lại, dùng chút lực khẽ cứa vào cổ mình. Nhưng rồi một lực giật lấy con dao trên cổ cô. Vũ Duy quăng con dao đi. Thay vào đó gã trực tiếp dùng tay bóp cổ cô. Gã ghét nhất bị kẻ khác uy hiếp. Không bao giờ, đầu gã luôn tỉnh táo,gã có thừa khả năng xử lý tình huống này, có điều muốn coi xem cô dám động thủ không.

” Khá lắm, Lâm Ngạo Tuyết.” Gã cười lạnh cùng lửa giận đùng đùng ” Tôi ghét nhất bị kẻ khác uy hiếp, cô nghĩ rằng mạng cô quan trọng với tôi như vậy sao?” 

Lực đạo mạnh dần, khiến cô cảm thấy khó thở vô cùng, nhưng cô vẫn im lặng, cô gắng không kêu ca điều gì cả. Khi cảm thấy mình không xong tới nơi rồi, thì Vũ Duy bỏ tay ra. Cô ho sụ sụ cố gắng hít thở bình thường. Bên tai vẫn văng lên tiếng nói của Vũ Duy

” Cô muốn chết sao? Tôi sẽ không cho cô được toại nguyện đâu. Nhớ kĩ, mạng của cô chẳng hề đáng gì với tôi cả,đừng lấy nó ra uy hiếp tôi, chỉ là tôi chơi chưa chán. Chưa để cô chết được. Nếu chán rồi, dù có muốn chết tôi cũng thành toàn cho cô. Đừng bao giờ tơ tưởng kẻ khác.”

Gã nói, rồi đứng dậy, bình thản mặc lại quần áo, bỏ đi. Cánh cửa bị người ta đập mạnh vào như muốn trút giận, kêu rầm một cái thật to.

Ngạo Tuyết nằm trên giường, quằn quại, cuộn tròn thành một góc. Từng lời từng lời vang lên, sao lai cứ như con dao đâm vào ngực cô thế này, đau đớn quá. Ra cô chỉ là đồ chơi của y…..

Ha, thật nực cười, Lâm Ngạo Tuyết, mày đang nghĩ gì vậy? Mày có yêu gã đâu, cho dù là đồ chơi thì có sao? Chơi chán đi rồi buông tha cho mày, lúc đó mày sẽ được tự do. Nước mắt lại rơi. Đôi tay siết mạnh ga trải giường. 

Vũ Duy đấm thật mạnh vào tường, bàn tay lại rỉ máu, đồ chết tiệt. Gã đã mềm lòng. Bóp chết cô là việc quá đơn giản,có khi bóp chết cô rồi cũng không thể suy giảm tức giận của gã. Lâm Ngạo Tuyết a Lâm Ngạo Tuyết, cô liệu có biết rằng, chưa kẻ nào bị gã bóp cổ mà còn sống không? Lúc thấy gương mặt trắng không chút huyết sắc nào,lòng gã có chút đau, đôi tay không tự chủ được mà buông ra. Chỉ suýt chút nữa thôi, gã đã giết người mà gã yêu nhất. Nhưng lòng tự trọng không cho phép gã được thua cuộc, gã lạnh lùng nói ra những lời đó…… Nói ra mà chính bản thân cũng cảm thấy khó chịu, huống chi là cô. Vừa bực mình, vừa tức giận, vừa có chút xót xa…… Lâm Ngạo Tuyết, cô đã lần nữa làm gã phá vỡ quy tắc tàn ác của chính bản thân mình.

Bar Juliet

Quán bar nổi tiếng hàng đầu tại thành phố này, từ khi Ngạo Tuyết ở cùng, gã không còn tới đây hàng đêm nữa. Tối nào cũng bồi cô ăn cơm, hàng tối sấy tóc cho cô. Lặng lẽ quan sát cô từ mọi phương diện. Rồi cùng cô ngủ. Những việc đơn giản như vậy, nói cho cùng Vũ Duy chưa từng làm với người đàn bà nào cả. Với y chỉ có tiếp xúc về mặt thể xác mới là khoái cảm. Nhưng từ ngày bên cô gái này, y thấy chỉ cần như vậy là đủ thỏa mãn ham muốn của mình rồi. Cái gì cũng cần thời gian, cần chút nhẫn nại, từ từ, đặc biệt là với cô……

Y uống rất nhiều rượu, xung quanh y vẫn là hàng đám mỹ nữ, ăn mặc hở hang, quây lấy y, vuốt ve nũng nịu. Kéo một cô lại gần rồi hôn, mùi son phấn nước hoa nồng nặc không chịu được. Y từ bao lâu rồi, thay đổi như vậy? Từ bao lâu rồi chỉ quen mùi hương thảo mộc nhàn nhạt nhưng dịu dàng từ cô.  Từ bao lâu rồi…… Nụ hôn với người đàn bà này, làm sao lại khác với khi hôn cô như vậy. Y chỉ cảm thấy lạnh nhạt, không cảm xúc. Chỉ càng nhớ người đàn bà kia. 

Chết tiệt, vậy mà y lại vứt cô ở nhà một mình. Cổ cô dù sao cũng có vết thương bị chảy máu. Rốt cuộc y bị làm sao vậy chứ.

Xô hết tụi đàn bà đó ra, gã trở về Rose…..

Gã biết cô đã khóc rất nhiều, trên chiếc gường vẫn còn thẫm ướt, cô cuộn tròn trong chăn. Dường như đã thiếp đi vì mệt mỏi, vuốt nhẹ những sợi tóc hỗn độn, gã nhìn rõ gương mặt cô, trên mi mắt vẫn còn đọng nước. Lần đầu tiên trong cuộc đời, gã biết thở dài…..

Gã trèo lên giường, vòng tay ôm cô vào lòng. Thật ôn nhu dịu dàng như không muốn cô tỉnh giấc.

” Thật xin lỗi” Vốn dĩ gã đã thua rồi, từ khi chính gã động tâm trước, là gã đã thua cô rồi. Đành như vậy thôi,giữ cô bên mình thật chặt……

Nửa đêm, cô tỉnh giấc, nằm bên mình con người đó, y ôm chặt lấy cô. Nồng nặc mùi rượu. Thế nhưng thật lạ lùng,cô có chút an tâm. Ngón tay nhẹ nhàng đưa tới, vuốt nhẹ gương mặt y. Sao lúc này y như một thiên thần vậy, rất điển trai mê hoặc. Nhưng khi thức giấc lại là ác quỷ đáng sợ.

Cô thở dài một hơi, xoay người tránh cái ôm của y. Y nhẹ nhàng lên tiếng

” Đừng xoay, ngủ đi.” Cô nằm thật im, không muốn cãi lời y, cô thật sự mệt mỏi rồi, làm y tức giận thì chỉ có mình bị thiệt thôi.

Nhưng lại không thể ngủ được nữa. Có chút gì đó vô cùng tủi thân. Quan hệ của bọn họ là gì đây….. Y chỉ coi cô là đồ chơi thôi mà, cớ sao lại còn tỏ thái độ như vậy. Muốn gì ở cô nữa đây. Nước mắt theo đó lại chảy ra, gần đây số lần cô không kiềm chế được mà khóc càng lúc càng nhiều. Cứ mong muốn, gắng gượng tỏ ra mình mạnh mẽ mà không nổi. Dường như những chuyện này quá sức chịu đựng của cô rồi.

” Hôm nay…….” Vũ Duy nhàn nhạt lên tiếng, có chút thật tâm tình  ” Anh sai rồi…..”

Muốn y xin lỗi người khác, y không làm được, có lẽ chỉ đành thừa nhận chuyện này thôi. Có lẽ như vậy có thể trấn an cô gái nhỏ này, cô khóc y biết. Lại đau lòng…..

Siết cô vào lòng, gã gục mặt vào gáy cô, tiếp tục nói

” Sau này không cho phép nghĩ tới kẻ khác, ngoan ngoãn nghe lời, đừng làm anh tức giận. Anh không biết sẽ làm gì đâu.”

Lời nói ấy tuy nhẹ nhàng những cũng có chút bá đạo cảnh cáo. Cô cũng không  muốn tranh cãi với y, chỉ cần y không làm điều gì quá đáng ép buộc cô, cô đều đồng ý

” Ừm….”

” Ngoan, chúng ta ngủ thôi” Y vừa nói vừa kéo cô sát vào mình. Dù quần áo vẫn còn xộc xệch, chỗ bị rách vẫn hiện ra, nhưng y không làm gì cả, chỉ nhẹ nhàng mà bồi cô vào giấc ngủ.

 

 Hết chương 13

Hôm nay ta rất là bực mình, cái thể loại người vô duyên, rõ ràng có máy ở đó rồi, có bật tài khoản, không thấy ai ngồi thì ít nhất cũng phải hỏi đằng này cứ tự tiện vào ngồi, làm mất hết các thứ của ta. vô duyên k đỡ được. Ta là ta rất muốn chửi nó một trận. ai ……. may mà có lưu một chút trong gmail không thì mất hết  hix, thôi trong cái rủi cũng có cái may. chương này cái đoạn ta bị mất ta ưng hơn nhưngk nhớ nổi mình viết gì, ta già rồi hay sao ấy mà đãng trí qua, ta ức quá. hu hu ức chết đi được…… Muốn nguyền rủa 18 đời tổ tông nhà nó, đụng vào ta thì được sao lại đụng vào đứa con tinh thần của ta hu hu con ơi……

 

Tagged:

39 thoughts on “Chương 13 Ép buộc

  1. Vương Nữ Kiều Yên 26/04/2012 lúc 16:42 Reply

    thương nàg wá,ta mà bít là đứa nào,ta ếm cho nó đi lun,mất truyện của ta,* nổi điên *
    dù thế nào,ta vẫn thix Vũ Duy,k hiểu sao lại thế

    • Trúc Tử Anh 26/04/2012 lúc 20:23

      chém chết nó cho ta, tại nó mà ta cau có cả một ngày trời, mãi vừa giờ mới vui tí được, nhưng vẫn hờn căm 1 lũ tham tàn phát xít hix hix

  2. Thôi nàng đừng bực nữa, chỉ tổ hại dung nhan bản thân mà thôi
    Cơ mà càng lúc ta càng thấy VD hợp với NT á, sau này Tuyết tỷ trở về với LP, thật tội cho Duy ca của ta a >_<

    • Trúc Tử Anh 26/04/2012 lúc 21:47

      k nàng ạ, Duy ca chết =”=, cái kết này ta mới nói cho dao dao nghe thôi. =”=, ta quyết tâm lắm rồi đó =”=, thật bi ai….. nhưng mà định cho ca ấy làm quả xk, hai người họ tiền kiếp là vc, nhưng vì ca ấy k trân trọng nên bị phạt tới kiếp này =”= cho ca ấy xuyên về đối xử tốt với tỉ ấy. kết đó

    • Trúc Tử Anh 26/04/2012 lúc 21:53

      ừhm ta dang tính thế hazzzz, ta càng ngày càng thích VD. kiểu này là khổ rồi đây

    • ta quả nhiên có mắt nhìn người á, hắc hắc, ngay từ đầu đã thích VD rồi

    • Javiko 26/04/2012 lúc 23:50

      VD chết á tỉ. tội quá tỉ àh, nhưng mà xuyên không thì được đó tỉ. . chắc khi VD chết NT cũng sẽ đau lòng lắm. đọc chương đó có lẽ cũng sẽ tốn k ít nc mắt fan VD nha. Sao càng đọc em càng thấy thik VD vậy nè. Em cũng đang tức ói máu đây nè tỉ. chả là em quen với một con khi đọc truỵn, lúc đầu thấy tính nó hòa nhã nhưng mà giờ thấy nó vô duyên quá, lấy tên em viết truyện chưa hỏi ý kiến. giờ em bít lại hề hà cho qua chứ k xin lỗi. sao ở đời lại có loại người như vậy a, tức quá, em cũng đã nói với nó rồi và cũng del nick yahoo nhưng vẫn thấy tức quá. con bạn em vào đọc truyện tưởng em vít lại nói lung tung. hix nản quá tỉ ah.

    • Trúc Tử Anh 27/04/2012 lúc 07:45

      ừm em ạ, VD chết, cứu Tuyết tỉ nên chết =”=, đảm bảo lúc đó đủ cảm động ^^ tỉ mới nghĩ ra từ tuần trc oài ai. tỉ cũng thích VŨ Duy lắm, tại lúc đầu khi viết chỉ nghĩ đến 3nv là NT, Lp và NC thôi. Tự dưng không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà cho thêm anh VD vào =”= nhưng nếu k cho thì chắc nó đã kết thúc từ c10 cũng k kịch tính như bh =”= càng viết lạicangf thích VD, ôi chết tôi mất

    • Javiko 27/04/2012 lúc 00:24

      k phải khuynh tỉ ah chỉ là bị người khác lấy mất tên rồi post truyện người đó viết. hay thì k nói làm j nhưng truyện thì thật nhàm. người đó còn đi com lung tung ở các nhà khác nữa làm em thật khó xử. hì em chỉ viết thể loại bình giảng văn học và một số truyện ngắn teen để làm thêm thui chứ viết truyện dài em chưa đủ tự tin a. ^.^ (em học khối A mà)

    • Trúc Tử Anh 27/04/2012 lúc 07:48

      đúng đó em, cứ lơ nó đi cho xong, ít ra cũng phải bảo 1 tiếng =”=, ai hôm qua đúng là bm mà =”=, hôm nay chúc em ngày mới vui vẻ ^^

    • à, ra thế, mà thôi, em cứ lơ nó đi là được rồi, những người đó không nên nói chi cho mệt, mà em viết truyện ra thì post ở đâu, ngày đẹp trời cho tỷ xem ké chút ^^

    • Trúc Tử Anh 27/04/2012 lúc 10:12

      em ơi, chị tò mò chút Javiko nghĩa là gì a, nếu k ngại có thể kể cho mọi ng nghe nha :”>

    • Javiko 27/04/2012 lúc 22:37

      em viết truyện lấy nhuận bút chứ k đăng mạng khuynh tỉ à. còn javiko là tên nhân vật trong cuốn truyện tranh con bạn thân vẽ tặng em trước khi nó đi du học( nói về em và nó). huhu nhắc thấy nhớ nó quá, phải 2 năm nữa nó mới về. theo nó nói thì javiko là viết tắt của japan- vietnamese- korea (e thik nhật còn nó cuồng Hàn).

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 07:56

      tên rất hay, có ý nghĩa, tỉ vô cùng thích ^^ cố lên, thời gian làm bạn bè còn dài lắm 2 năm sẽ mau qua thôi

  3. Nam Cung Dao 27/04/2012 lúc 13:11 Reply

    nàng đừng giân làm gì, tức mấy cái kẻ vô duyên đó cũng mất công thôi >”<

    truyện hôm nay coi ngứa gan quá, nói thật khúc gần cuối ta ko dám coi lun vì sợ tiểu tuyết bị ăn, cái thăng VD này ai thích thì thích chứ ta ghét nó quá, muốn quăng cái lon vào mặt nó ghê ='=

    • Trúc Tử Anh 27/04/2012 lúc 13:44

      =”= sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra mà =”= ôi coi như ta chưa nói gì =”=, thích thì cứ thích thôi, chứ ai chả biết ca đó là ng xấu *hắc hắc*, nàng cứ ném, tiểu tuyết nhà mình mà có dao trong tay ta cho tỉ ấy phi phi ca ấy luông =))

    • Trúc Tử Anh 27/04/2012 lúc 13:45

      k bị ăn đâu nàng, cứ coi bt đi =”=

    • á, giống tỷ rồi, trước kia tỷ thích nhật lắm, tại mê manga mà, bi h là hàn, vì mê mấy anh xinh trai, hắc hắc
      mà cái tên rất ý nghĩa, tỷ thích đóa ^^

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 07:55

      chuẩn chuẩn, ta cũng thích Japan. mê manga như điếu đổ, bh tìm dc truyện tranh của nhật bản khó quá, toàn truyện hàn quốc, ta k thích truyện hàn tràn lan mà nội dung nhạt lắm =”=, xét về khoản mấy anh xinh trai thì ta k ham hố =”= mà nàng có đọc skip beat k :”>

    • javiko 28/04/2012 lúc 13:08

      may truyen cua han toan giong nhau het a, doc nham. em cung cuong manga nhat ne ti. skip beat hay k ti, em chua doc ^.^

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 13:16

      nga,hay lắm em ạ, chưa ra hết đâu, đọc màbun cười lắm. mà bên Đài loan đang dựng phim đó rồi, nhưng diễn viên đóng chán chết, có hai anh trong suju đó đấy,nữ chính là trịnh y hàm thì phải. vừa bùn cười vừa hay, bên vn mình mới xb tới tập 25 thôi, trên mạng thì có nhóm dịch tới tập 30 rồi, hàng tháng bên nhật vẫn ra đều đặn nhưng h hết ng dịch rồi, đành ngậm ngùi đọc tiếng anh vậy. truyện đó rất hay nữ 9 siêu tuyệt với em ạ ^^

    • Nam Cung Dao 28/04/2012 lúc 13:43

      truyện đó hay lắm, coi là ghiền nhưng chưa ra hết, chán ?”>

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 13:58

      ừ ta biết, mãi mà k hết mấy năm rồi dc cái hay ôi anh Ren, ta yêu anh ấy chết mât =”=

    • Nam Cung Dao 28/04/2012 lúc 14:42

      bingo ^^ anh ren là tuyệt nhất ^^

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 14:59

      ra ta va nang cung chung y nghi :”>

  4. LinhMaroon 27/04/2012 lúc 17:00 Reply

    các bạn nhỏ đã bị vẻ yêu nghiệt của anh Duy dắt mũi đi hết rồi ~ Phong ca, lại đây với em ~

    • Trúc Tử Anh 27/04/2012 lúc 20:15

      cứ từ từ rồi đến Phong ca =”=, cô k phải nói tôi cung biết làm Phong ca bị lu mờ =”=

  5. ơ, ta cũng mê skip beat nè, hô hô, ý tưởng lớn gặp nhau roài, cơ mà ta lại thích thiên thần tokyo trước, rồi mới bị dụ dỗ sang skip beat sau, tại tác giả tr này nó vẽ hài quá đê ~
    Cơ mà tr của hàn đúng là dở thật, từ trước đến này chỉ kết mỗi bộ Hoàng cung, ai dè kết thúc lại mờ nhạt quá, hix

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 15:26

      ủa ủa thiên thần tokio á, ta cũng thích này =)) toàn ng có chung ý tưởng thôi. Bộ đó vẽ cũng dc ta cũng thích, kết thúc rất tuyệt vời hờ hờ

    • bộ đóa mắc cười thí mồ, thích em nam chính + nữ chính luôn, hê hê

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 15:44

      ừ ừ ta biết, ta đọc mà đau cả bụng, hồi đọc mới lop 5 khi đó truyện mỏng dính có 5k 1 quyển về sau tái bản lại nhưng đọc rồi nên k đọc,. cả skipbeat cũng thế, bh toàn truyện tái bản lại ai….. càng lúc càng nhạt đọc truyenej xưa sao mà hay thế

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 15:30

      mà có c14 rồi đấy, ai yêu thích VD thì hôm nay dc thỏa mãn rồi, còn nốt c15 nữa là nói về chuyện của NT với VD thôi ^^, truyện hàn quá nhạt nhẽo, mô tuyp na ná như nhau ks khác đi đc, nét vẽ thì chả thay đổi, cứ nv nào là nv9 thì những truyện sau cũng thế, k thay đổi hình tượng dc nhàm lắm =”= mình chê bai truyện hàn, đừng ai ném đá mình,. nhưng từ khi truyện hàn quốc lan tràn thì mình nghỉ k đọc truyện tranh nữa, bh thi thoảng theo dõi skip beat thôi

    • javiko 28/04/2012 lúc 15:46

      hihi thien than tokyo thi em doc roi ne. em cung thik truyn do lam lun y. hai qua. truyen nhat noi dung phong phu hon nhieu. truyen hoang cung em cung doc nhung nhieu doan k hieu lam, koi phim hon. ^.^

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 15:50

      tỉ mới đọc đến tập 26 sau vụ tai nạn ấy, còn chưa đọc end chả biết thế nào. =”= truyện hàn k sâu sắc, nét vẽ k đẹp như nhật. ôi ta thích manga quá, bh truyenej nhật đi đâu hết rồi =”=

    • uk, công nhận bây h thấy ít tr hay, mà ta thích nhất là DSHB đó, tr của Chie Shinohara toàn đỉnh không hà, ngoài ra ta còn thích truyện Nàng tiên ánh trăng nữa, hay kinh khủng

    • Trúc Tử Anh 28/04/2012 lúc 16:12

      ai hồi tưởng lại chuyện xưa hì hì, mà dạo này nàng viết tiếp hãy nắm tay em chưa =”= ta đang đợi chương của nàng đây ^^

  6. đang ở quê, hok dám viết, lại có một tiểu muội bên chi phấn lâu rủ rê edit. ta đã nhận lời mất roài, hix

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: