Thông báo

 Hướng dẫn sử dụng trước khi dùng, đọc thông báo trước khi đọc truyện :3

25/4

1.Ta đã chỉnh sửa xong hoàn toàn 40 chương cũ của Vô Tâm Các và thu gọn từ 40 chương xuống 27 chương và đã viết tiếp chương mới. Trong trang Vô Tâm Các ta đã làm đường link từ chương 1 đến chương 27 cho mọi người đọc, hiện tại ta sẽ post bắt đầu từ chương 28 trở đi cho mọi người đọc.

Vô Tâm Các Chương 1- Chương 27 

2. Truyện ngắn Chữ tình ta cũng đã beta lại để sửa lỗi câu cú cho trọn trịa hơn, cám ơn mọi người trong thời gian qua đã ủng hộ cho ta.

3. Truyện Một Lần nữa anh lại được yêu em ta sẽ không chỉnh sửa dù biết nó còn nhiều sai sót, coi như đó đánh dấu bước đầu tiên, tác phẩm đầu tiên ta viết. Nếu mọi người có đọc mà cảm thấy sai sót cũng mong bỏ qua cho ta. 

20/4

Ta bỏ bê nơi này quá lâu rồi nhỉ, từ năm ngoái tới nay, có đôi lúc nhìn lại nơi này vắng tanh vắng ngắt lại cảm thấy tiếc và nhớ nhung

Vô tâm các ta đã  sửa xong toàn bộ và đã có chương mới ta tính sẽ sửa chữa và post lại ở đây, thật ra xóa những chương cũ đi cũng được nhưng luyến tiếc những cmt khích lệ động viên của mọi người,quá khứ đã qua đi nhưng những cmt ấy ta muốn lưu giữ lại mãi mãi. Cho nên sẽ bắt đầu post từ chương mới lên đây. Những chương cũ đã sửa xong ta sẽ dẫn link sang bên Phong Sinh Thủy Khởi.

Hi vọng lần này quay lại sử dụng nơi thân thiết của mình được mọi người ủng hộ. Ta nhớ những người bạn ngày xưa quá, rất nhiều người không biết còn nhớ ta nữa không.

Hiện tại ta đang viết 1 truyện hiện đại và sẽ chăm chỉ post lên đây. Mong mọi người ủng hộ

Trúc Tử Anh

Lạc lối- Chương 1

Mình nghỉ ngơi đã quá lâu, cũng phải nửa năm rồi không hoạt động gì cả nên tranh thủ viết truyện hiện đại lên dây cót tinh thần để quay trở lại tiếp tục viết. Nếu ai hỏi về Vô Tâm Các, mình xin trả lời là sẽ không bỏ dở, còn tại sao không thể viết tiếp thì xin thú thật là không biết sẽ viết tiếp đoạn này thế nào. Mặc dù đã có ý tưởng trong đầu nhưng có lẽ là sức vẫn chưa đủ để viết tiếp, cần trau dồi thêm khả năng. 

Hiện tại viết truyện này, vừa xả hơi vừa để lấy lại cảm giác viết lách. Truyện chắc khoảng tầm 15 chương thôi sẽ cố gắng từ giờ tới hết năm nay để hoàn thành. Truyện không ngược lắm nhưng mình muốn viết theo lối man mác buồn, hi vọng là có thể thực hiện được. 

 

Lời tựa

Những năm tháng bên nhau, họ sống trong cảm giác nửa đùa nửa thật của tình yêu đến cuối cùng không ai nhận ra nổi tình cảm ấy.

Giữa những khúc mắc của mối tình đầu, giữa những nỗi niềm đan xen của hiện tại và quá khứ, giữa yêu hận tình thù, họ lạc mất nhau.

Trên thế gian này không có thuốc hối hận, anh biết, cô biết nhưng cả hai đều kiên quyết với sự lựa chọn của mình, vẫn cho rằng làm như vậy mới đúng.

Mất mát, tổn thương, đau khổ quá nhiều. Liệu rằng hai kẻ lạc lối ấy có tìm thấy nhau không? Hay rốt cuộc đã lỡ bước liền lạc mất nhau.

Chương 1

“Chúc mừng cô” Vị nữ bác sĩ dịu dàng nói khi nhìn thấy một sinh linh nhỏ bé trên màn hình siêu âm. “Thai nhi đã được 10 tuần rồi, tuy chưa ổn định nhưng nghỉ ngơi điều dưỡng tốt em bé sẽ rất khỏe mạnh”

Giọng nói của vị bác sĩ vang lên bên tai, cô gái trẻ thở dài. Chỉ trong một phút sơ sót đứa trẻ đã đến với thế giới này. Nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, Trúc không biết phải làm gì với nó. Bác sĩ thấy cô gái biểu hiện không ra vui buồn, hai hàng lông mày cau nhẹ rồi lạnh nhạt

“Cô muốn để hay bỏ”

Trúc giật mình ngẩn người, sau đó liếc nhìn màn hình siêu âm. Trên màn ảnh màu đen cô thấy một chấm nho nhỏ nhưng rất nhanh theo thời gian một đứa trẻ sẽ lớn dần lên. Đây là một sinh mạng.

“Bác sĩ…” Trúc ngập ngừng rồi nói một câu như là một câu hỏi lại tựa câu trần thuật giãi bày khúc mắc trong lòng “Tôi có đủ điều kiện cho đứa bé một cuộc sống sung túc đầy đủ, cũng có thể yêu thương chăm sóc nó bằng tất cả tình thương và những gì mình có… Nhưng nó không có cha” Cô nhắm mắt lại như đã quyết tâm “Bác sĩ, tôi muốn sinh nó ra nhưng liệu sau này đứa nhỏ có trách tôi vì sao nó không có cha không?” Có khi cả cuộc đời này cô cũng không gặp lại cha của đứa trẻ nữa. Vị bác sĩ nhìn cô trầm lặng không nói. Đây là một câu hỏi khó bởi chúng ta chẳng ai biết trước được tương lai sẽ xảy ra thế nào.

Trúc chậm rãi bước đi trên đường, vào lúc này cảm giác thật là lạ. Có lẽ khi biết trong bụng mình đang mang một sinh linh nhỏ bé, cô cảm nhận được sinh mệnh con người thật diệu kì. Làm mẹ là một nghĩa vụ thiêng liêng của người phụ nữ, khiến người cao ngạo đầy tự tôn như Trúc dịu dàng hẳn lại. Có lẽ cô không phải người phụ nữ tốt nhưng Trúc sẽ cố gắng thành một người mẹ tốt. Mặc dù không có cha nhưng cô nghĩ cô sẽ yêu thương nó gấp bội, cuộc sống này chỉ cần hai mẹ con nương tựa với nhau là đủ rồi.

Mặc dù thành phố này gắn với những kí ức không mấy vui vẻ, nhưng khi quay lại cô vẫn chọn nơi này. Trở về nước được 1 tháng, nghĩ rằng sẽ sống một mình nên Trúc không định sắm sửa gì thêm cho căn hộ nhưng vào lúc này cô muốn chuẩn bị thật đầy đủ mọi thứ cho đứa nhỏ. Cô gái trẻ bắt đầu bằng việc lựa chọn những quyển sách dành cho các bà mẹ đang mang thai, để chú ý những việc nên làm và không nên làm cho đứa nhỏ phát triển đầy đủ.

Chuyến bay từ Mỹ trở về hạ cánh xuống sân bay, Nguyệt hào hứng lôi kéo người đàn ông điển trai tuấn tú. Từ lâu cô đã muốn về nước để thăm người em gái sinh đôi của mình. Bao nhiêu chuyện khúc mắc ở Mỹ đã được giải quyết, Nguyệt cùng Phong đã quyết định bắt đầu lại từ đầu sau nhiều năm bỏ lỡ nhau. Cô gái trẻ tin tưởng thời gian sẽ giúp họ ngày một khăng khít và bền chặt. Phong nhìn sự háo hức vui vẻ của Nguyệt bằng ánh mắt đăm chiêu. Chờ đợi họ ở cửa là một cặp trai gái xứng đôi vừa lứa, cô gái xinh đẹp với những nét tương đồng Nguyệt. Tuyết nhìn thấy chị gái vội chạy tới, hai cô gái ôm chầm lấy nhau. Bọn họ bỏ qua ánh mắt hai người đàn ông nhìn hai cô gái giống nhau đã có một tia bối rối giao động.

Trúc tựa lưng vào ghế, chân vắt chéo hơi cúi đầu chăm chú đọc sách. Cô gọi cho mình một ly nước hoa quả. Nhà hàng ăn nằm tại tầng 18, độ cao vừa đủ để có thể từ trên cao ngắm nhìn quang cảnh của thành phố trong một chiều thu tuyệt đẹp. Đây là nhà hàng cô yêu thích trong những ngày tháng cấp ba khi còn ngồi trên ghế nhà trường. May mắn bảy năm sau trở lại, nơi này vẫn không có gì thay đổi, món ăn yêu thích, giai điệu âm nhạc quen thuộc, bầu không khí ấm áp như ở nhà và một chỗ ngồi yêu thích để có thể ngắm được toàn cảnh của thành phố. Đã bảy năm rồi. Những tưởng thời gian sẽ phôi pha rất nhiều chuyện, có rất nhiều người lướt qua nhau sẽ quên mất nhau vậy mà chủ của nhà hàng này vẫn nhớ tới cô. Khi gặp lại người ấy nói “chỗ này vẫn luôn dành cho em, kỉ niệm mối tình đầu”

Đến lúc đó Trúc mới biết người con trai ấy từng yêu thích mình, đến lúc đó cô mới vỡ lẽ mình đã bỏ qua một người đàn ông tốt. Tiếc nuối sao? Có lẽ vậy đi nhưng nếu quay lại cô vẫn lựa chọn như trước trung thành với trái tim và tình cảm của mình. Bên cạnh người thầm yêu mến mình đã có một người phụ nữ khác, cô nhìn hai người ân ái với nhau thật tâm vui vẻ chúc phúc cho họ. Mặc dù cô gái kia biết Trúc nhưng không hề tỏ vẻ ganh tỵ, đố kị gì cả. Cô nói với Trúc “Chị là quá khứ, còn em là hiện tại và tương lai, nơi này dành quá khứ dành cho chị” Cô gái chỉ một nơi một căn hộ ở ngay sát bên cạnh “Chỗ đõ dành cho em” Trúc mỉm cười gật đầu cô nói đùa

“Em sẽ không phiền nếu chị thường xuyên ngồi vào nơi dành cho quá khứ này chứ.” Trúc đã hiểu tại sao mỗi lần đi tới nhà hàng này, vị trí này vẫn luôn để trống và cô chỉ chọn nơi này để ngồi. Người ấy vẫn luôn dành nơi này cho cô nhưng chỉ cô là không mảy may chú ý mà thôi. Và cho tới tận bây giờ chỗ này vẫn không thay đổi. Dù tình cảm của người kia đã thay đổi nhưng vị trí này trong tim hai người vẫn trở thành một kỉ niệm đẹp đáng quý, đáng trân trọng. Trúc trân trọng điều này. Cô không mưu cầu điều gì nhưng cô sẽ tiếp nhận ví trí này cũng như ghi nhớ tới một người đã từng trân trọng cô như thế. Cô gái trẻ gật đầu mỉm cười dắt tay người yêu rời đi. Đúng là một cô gái xinh đẹp và lạc quan. Quá khứ, hiện tại và tương lai. Cô đặt tay lên bụng mình, nơi này có tương lai của cô.

Tuyết rất thích nhà hàng nằm tại tầng 18 này, mọi thứ thật tuyệt vời cùng chủ quán là người đàn ông si tình. Trong nhà hàng có một chỗ ngồi vẫn luôn không có ai ngồi, ở đó chủ quán từng nói với những vị khách thắc mắc rằng “nơi đó dành cho mối tình đầu của tôi.” Tuyết vẫn không sao quên được người đàn ông ấy khi mỉm cười trả lời cô bằng giọng nói nhẹ nhàng trìu mến, ánh mắt anh ta không giấu diếm sự vui vẻ hạnh phúc khi đề cập tới mối tình đầu, mặc dù chỉ là tình đơn phương. Không có đau khổ hay thổn thức, tất cả là sự hạnh phúc khi nhớ tới tình cảm của mình. Cũng vì sự sinh tình của anh ta đã siêu lòng một cô gái, mặc dù hai người họ đã hạnh phúc với nhau nhưng vị trí dành cho “mối tình đầu” kia vẫn không thay đổi, rất nhiều năm rồi nhưng không có ai ngồi. Chia sẻ câu chuyện này, Tuyết cùng Nguyệt đều rất tò mò rất muốn một lần được gặp mối tình đầu của chủ quán.

Hôm nay là một ngày đặc biệt của nhà hàng, bởi một nơi đã bảy năm không ai ngồi hiện tại đã có người ngồi. Với những vị khách quen thuộc, họ hiểu điều đó ý nghĩa cho việc gì. Sau nhiều năm mối tình đầu của chủ quán đã xuất hiện dù hiện tại chủ quán đã có nơi có chốn. Tuyết lôi kéo Nguyệt đi qua. Nắng thu vàng dịu nhẹ xuyên qua lớp tường kính ôm ấp người con gái đang cúi đầu đọc sách, những lọn tóc xoăn màu hạt dẻ rủ xuống đung đưa nhẹ nhàng. Trúc đọc rất chú tâm, dường như cô không ngại những tia nắng có thể khiến làn da sạm đen. Chúng như dát một hoàng kim bóng bẩy lên thiếu nữ xinh đẹp.

Ngay khi nhìn thấy Trúc, nụ cười trên môi Tuyết dừng lại. Một người đã biến mất nhiều năm bỗng dưng xuất hiện một cách hoàn mỹ trước mắt. Cô nhớ năm đó Trúc cũng xuất hiện hoàn mỹ trước mặt mình, hoàn mỹ tới mức khiến người ta ghen tỵ. Dù cuối cùng Trúc bị người ta buộc rời đi một cách ảm đạm lạnh nhạt nhưng vẫn không mất đi vẻ xinh đẹp hoàn mỹ ấy. Bồi bàn đi tới dọn món ăn đặt lên bàn, Trúc gấp sách, ngẩng đầu khóe môi hơi cong lên như mỉm cười đáp lại lời chúc dùng bữa ngon miệng của nhân viên. Lỡ đãng liếc mắt tới bốn người đứng gần trong một giây rồi tập trung vào bữa ăn coi như chưa nhìn thấy điều gì.

Dù không quen biết nhưng chính gương mặt có những nét tương đồng rõ ràng giữa Trúc, Tuyết và Nguyệt ngay từ đầu đã định sẵn bọn họ không thể vờ như không có chuyện gì. Huống chi bọn họ thật sự là những người quen cũ. Trúc xuất hiện đã phá vỡ bầu không khí hài hòa giữa bốn người. Sau vài phút bất ngờ dẫn tới thất thố, Tuyết mỉm cười trở lại mặc dù bên cạnh Nguyệt đang dùng ánh mắt tò mò đánh giá cô gái giống hệt mình. Tuyết liếc nhìn bạn trai của mình, Khánh đang dùng ánh mắt đăm chiêu nhìn Trúc. Anh ta chớp mắt rồi rồi vào vị trí của mình. Cuối cùng là Phong lạnh nhạt ngồi xuống, gương mặt bình tĩnh không rõ biểu cảm.

“Anh Khánh…” Tuyết ngập ngừng “ chúng ta nên ra chào hỏi một tiếng”

“ Người quen à?” Nguyệt hỏi hơi ngập ngừng liếc nhìn Phong, cô gái mơ hồ đoán được thân phận của Trúc. Chỉ có điều vẫn không muốn thừa nhận, ôm lấy cánh tay Tuyết thân thiết nói “rất giống chúng ta, giống chị em sinh ba”

Tuyết mỉm cười “Buổi tối em kể cho chị” Vào thời điểm này, nhắc tới chuyện của Trúc và hai người bọn họ Tuyết cảm thấy khó có thể mở lời. Khánh mở thực đơn mắt cũng chẳng nhìn bạn gái chỉ lạnh nhạt nói “tùy em” Bảy năm trước khi mối quan hệ ân oán giữa ba người đã không thể giải quyết, Tuyết và Khánh đều có một mối khúc mắc, đặc biệt là Khánh, điểm yếu duy nhất của anh chính là người con gái đang ngồi đằng xa kia.  Cho dù đã nhiều năm nhưng Trúc vẫn luôn là nút thắt trong mối quan hệ của Tuyết và Khánh khiến họ không thể tiến xa thành vợ chồng.

Không biết mang thai khiến khẩu vị thay đổi hay bởi nhìn thấy những người không muốn gặp mà cô không có tâm trạng dùng bữa. Những món ăn yêu thích trở nên vô vị nhạt nhẽo, nhưng nghĩ tới đứa nhỏ trong bụng không thể bị đói Trúc ráng ăn thêm một chút. Cô thật sự bất ngờ khi thấy bốn người này, nhưng rồi suy nghĩ một chút như đã hiểu ra điều gì, Trúc cười nhạt nhẽo. Đây là ác duyên.

Cuối cùng Tuyết vẫn không chịu nổi bầu không khí quái dị giữa bốn người, cô đứng lên đi tới bên Trúc.

“Đã lâu rồi không gặp”

Đôi tay đang dùng dao nĩa cắt miếng bít tết dừng lại một giây, sau đó Trúc ngẩng đầu nhìn người có gương mặt hao hao giống mình. Giống nhau tới chói mắt khiến tim cô quặn thắt. Ánh mắt như có như không liếc nhìn người đàn ông ngồi xa xa đằng kia, nhớ tới người đã lạnh lùng nói “cô chỉ là thế thân” chỉ vì gương mặt giống nhau này. Có lẽ anh ta cũng chẳng ngờ được người mà mình vẫn luôn cho làm thế thân của người khác, giữa chính chủ và thế thân lại có mối quan hệ phức tạp như vậy. Trúc cảm thấy thật châm chọc vì mang gương mặt này, không,  cảm thấy châm chọc phải là kẻ chỉ nhìn vào gương mặt này mà liên tưởng tới người khác. Cô mỉm cười đáp lại Tuyết nhẹ nhàng

“Chúng ta có quen sao?”

“Trúc…”

“Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không thân thiết tới mức để cô mở miệng ra là gọi tên của tôi như vậy” Giọng của cô lạnh nhạt, bình thản thậm chí có chút châm chọc khắc nghiệt. Bao năm trôi qua nhưng tính cách ác liệt này vẫn chẳng thay đổi, với Trúc yêu là yêu, ghét là ghét. Khi đã nhận định điều gì thì chẳng thể thay đổi cho dù nó khiến cô phải trả giá rất nhiều. Kẻ không thức thời thì luôn chịu thiệt thòi. Tuyết biết Trúc vẫn ghét mình, cô rối rắm rất lâu nhưng cuối cùng chỉ thở dài nói một tiếng

“Mấy năm nay ba vẫn nhớ chị, chị về nhà đi”

Trúc uống ngụm nước, dùng khăn lau miệng nở nụ cười “ Gọi tôi là chị, cô không cảm thấy xấu hổ sao?” Cô nói rất từ tốn nhưng giọng tràn đầy khinh miệt, vừa nói xong Trúc không để cho đối phương kịp mở miệng mà chuyển tư thế đứng lên vẫn dùng khẩu khí cay nghiệt “ Mẹ chỉ sinh một mình tôi, trong hộ khẩu cũng chỉ có một mình tôi là con thật không biết lòi ở đâu ra kẻ gọi tôi là chị, gọi ba người khác là ba. Ba tôi nhận con nuôi hay chẳng nhẽ ba tôi ngoại tình nên từ trên trời rơi xuống cho tôi đứa em. Dù là điều một hay điều hai tôi  cảm thấy mình cũng không cần thêm một đứa em không biết xấu hổ lén lút quan hệ với người có hôn ước”

Bởi cách có vài bàn nên Nguyệt cùng hai người đàn ông có thể nghe rõ ràng từng câu từng chữ sắc bén chói tai. Mặc dù giọng nói của Trúc nhẹ nhàng, êm ái nhưng người nghe vẫn cảm thấy như những con dao nhọn đâm ra xung quanh mọi hướng. Sắc mặt Khánh trầm xuống, tay nắm chặt tờ thực đơn như muốn kìm nén sự khó chịu. Vì vậy anh ta đã bỏ lỡ ánh mắt không mấy thân thiện của Phong khi nhìn mình. Nguyệt vẫn chưa nhận ra thâm ý sâu xa kia, cô nghe thấy những lời nhục mạ em gái mình thì tức giận bùng phát không kịp suy nghĩ nhiều đứng dậy đi tới bên cạnh kéo lấy Tuyết lùi lại.

“Chẳng nhẽ không ai dạy cô phải biết giữ phép lịch sự tối thiểu sao?”

“Câu này…” Trúc tựa tiếu phi tiếu nhìn Nguyệt cho tới lúc cô gái trẻ sắp mất hết kiên nhẫn mới tiếp tục “Câu này tôi phải hỏi cô mới đúng. Chúng ta hình như không quen nhau. Chẳng nhẽ chạy tới trước mặt người lạ răn dạy họ giữ phép lịch sự tối thiểu là hành vi lịch sự sao?”

“Cô…” Tuyết kéo cánh tay không để Nguyệt phát giận. Trong khi đó Trúc cúi người mở ví thanh toán cho bữa trưa. Kể từ bảy năm trước, khi đối mặt với những người có khả năng khiến mình tổn thương, Trúc lựa chọn cách xa bọn họ, thậm chí sẵn sàng coi như người xa lạ. Phan Trúc hai lăm tuổi không phải cô bé Phan Trúc mười bảy, mười tám đôi mươi không hiểu sự đời. Cô bé năm đó kiêu ngạo, bướng bỉnh khi đã quyết định chuyện gì thì phải có bằng được, mù quáng như con thiêu thân lao vào và trả giá thật đắt. Những năm tha hương nơi đất khách quê người đã rèn rũa cô biết chấp nhận, biết thỏa hiệp và vừa lòng với những gì mình đang có, đồng thời biết cách tự bảo vệ mình tránh bị người khác làm tổn thương. Cho nên cô mới dễ dàng vứt bỏ những gì mình đang có ở Mỹ, bình thản trở về nước mà không níu kéo hay đấu tranh.

Sau vài giây bình ổn lại cảm xúc, Nguyệt nở nụ cười giống như châm chọc

“Ba chúng ta đứng chung một chỗ, ai dám bảo chúng ta không có quan hệ gì.”

“ Trên đời người giống nhau rất nhiều. Như vậy tôi đi được chưa” Trúc nhanh chóng thu dọn đồ của mình, không một giây nào bận tâm tới Nguyệt. Tuyết và Nguyệt xuất hiện trước mắt cô giống như cái gai trong mắt, rất châm chọc khiến bản thân không thoải mái. Đặc biệt vào lúc này có người muốn dùng chính sự giống nhau giữa những gương mặt để nhắm vào mình.Từ lúc hiểu biết tới bây giờ cô đã bị chính gương mặt xinh đẹp này đè nén rất nhiều, đôi lúc khi nhìn chính mình trong gương mà muốn hủy hoại nó. Cách một lớp mặt nạ lại là những con ngươi khác nhau có tâm tư tình cảm riêng biệt không thể gượng ép. Có điều Trúc đã luôn giữ cho mình bình tĩnh, cơ thể là cha mẹ cho đặt biệt là người mẹ đã bất chấp tất cả để sinh cô, cô nên trân trọng và yêu thương chính mình.

“ Cô sợ hay muốn né tránh điều gì vậy?” Nguyệt kiên quyết không bỏ qua mà muốn làm rõ. Cô gái này cũng đang cảm thấy mâu thuẫn bởi không biết nên làm rõ chuyện gì. Bản thân giống như đang cố tình gây sự.

Trúc ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông đang tiến lại gần, thản nhiên thừa nhận

“Sợ chứ…” Cô nở nụ cười cay nghiệt “ Đã mất chân không biết lần sau có thể mất mạng không” Nhìn đến sắc mặt Tuyết càng thêm tái nhợt, Trúc cảm thấy thật vui vẻ cô tiếp tục nói “Cho nên tốt nhất chúng ta nên cách nhau thật xa, càng xa càng tốt”

“ Sao chị có thể nói như vậy” Tuyết phản bác, chuyện năm đó đã là cái gai cắm thật sâu trong lòng Tuyết. Cho nên khi bị Trúc thẳng thừng nói ra Tuyết đã mất bình tĩnh. Chuyện năm đó cô không làm gì sai vậy mà mấy năm nay phải chịu dằn vặt dày vò. Cô kéo cánh tay giữ Trúc lại không cho đi “ Sao chị lại có thể đổ lỗi cho người khác, năm đó là chị tự làm tự chịu, chị làm sai nên phải gánh hậu quả”

Phan Trúc xoay mặt, dùng tay còn lại nhẹ nhàng nắm tay Tuyết buông ra cô không muốn tranh luận đúng sai cũng không muốn nhắc tới quá khứ nhưng xem ra vẫn phải đối mặt một lần

“Phan Tuyết cô cảm thấy những gì mình nói có buồn cười không. Câu nào ám chỉ tôi đang đổ lỗi cho người khác. Tình yêu không có đúng sai. Bảy năm trước hai người viện vào điều này của mình để bào chữa cho hành động ngoại tình. Coi như điều đó là đúng. Nhưng mà tình cảm của tôi thì sao, tôi cũng có thể nói những gì mình làm là vì yêu điên cuồng một người. Như vậy tôi cũng đâu có sai. Nhưng mà trên đời này ngoài tình yêu ra còn có rất nhiều thứ cần gánh vác, tình thân, trách nhiệm dũng khí. Phải, năm xưa tôi sai là vì mù quáng coi tình yêu là tất cả, tôi cũng đã gặp phải hậu quả của mình nhưng mà còn hai người thì sao. Tôi đang chờ mong hậu quả của hai người. Giữa chúng ta có quá nhiều ân oán, để tránh cho tất cả không vui tốt nhất hãy coi nhau như kẻ xa lạ, có thấy nhau trên đường cũng coi như không thấy đi. Những lời này bảy năm trước tôi không nói ra là vì khi đó chưa đủ trưởng thành chấp niệm quá sâu cũng chưa chín chắn để mà suy nghĩ thấu đáo. Nhưng bây giờ tất cả đã trưởng thành rồi, Phan Trúc tôi có thể buông mọi chuyện nhưng có những thứ không thể coi như chưa có gì xảy ra. Là cô và anh ta lỡ tay đẩy tôi ngã cầu thang, là hai người khiến tôi không thể tiếp tục khiêu vũ.” Nói tới đây Trúc hít thật sâu rồi bình thản nói tiếp “Tôi không thể tha thứ cho hai người”

Cô nhìn hai người đàn ông đã bước tới gần một lần nữa cất tiếng nhắc nhở “ Nhớ kĩ điều này, tốt nhất chúng ta hãy coi như chưa bao giờ quen biết nhau”

Trúc siết lấy quai túi cố gắng bình thản chậm rãi lướt qua. Trong một giây nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo kia cô cảm thấy sợ. Mặc dù cố gắng che đậy nhưng hành động nhỏ này đã bán đứng tâm trạng của cô cho người kia biết. Xa cách không lâu nhưng khi gặp lại đã là người dưng.

Nghĩa trang thật lớn, những bia mộ xếp thành hàng dài, không khí trang nghiêm tĩnh lặng làm lòng người u buồn.  Trúc ôm bó hoa bước từng bước đi. Cô dừng lại trước một bia mộ, đặt bó hoa, cúi người ngồi xuống nhìn tấm ảnh người phụ nữ xinh đẹp thật lâu. Tay cô chạm lên bia đá, lưu luyến thật lâu. Vốn cô không muốn tới đây, không muốn rạch dao vào vết thương đã lành nhưng khi gặp lại bọn họ, lòng của cô đã không còn bình thản. Đau khổ, uất ức, không cam lòng, bất bình, tức giận, và tuyệt vọng. Cô gái nhớ tới Phan Trúc tuổi mười bẩy, nhớ tới những cảm xúc xé tan tôn nghiêm kiêu ngạo, xé tan ước mơ hoài bão cùng tình yêu, xé tan tất cả như cơn lũ hồng thủy nhấn chìm người khác. Ảm đạm rời đi, lạnh nhạt bôn ba giữa chốn quê người. Cô đã đứng lên nhưng nào ai biết từng bước vựng dậy bước đi thật cay đắng khổ đau. Vốn lòng đã chết lặng hôm nay lại thấy nhấp nhô sóng. Nhẹ nhàng vuốt ve bụng, vuốt ve thân nhân duy nhất của mình. Có lẽ vào lúc này đây, cô mới cảm thấy mình sẽ có tân sinh. Yêu, hận, tình, thù đã không còn quan trọng nữa.

Phan Trúc suy nghĩ như vậy, nhưng trong cuộc sống còn một điều cô không lường tới. Cây muốn lặng, gió chẳng ngừng. Dù cây đã mỏi mệt nhưng gió vô tình đâu hay biết. Buổi tối trở về nhà, nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, Trúc thẫn thờ đứng ở cửa. Cô sợ hãi. Người đàn ông điển trai, ngón tay thoăn thoắt gõ trên bàn phím laptop. Anh ta không mảy may quan tâm trước sự xuất hiện của Trúc. Nhưng cô thì ngược lại. Trúc sợ người đàn ông này dù anh ta có đầy đủ tố chất của người đàn ông hoàn mỹ khiến mọi cô gái phải si mê. Đẹp trai, phong độ, tài giỏi, cư xử phóng khoáng. Đặc biệt có thể nói trong công việc là người sát phạt quyết đoán, có thể chèo lái một công ty gần phá sản tới đỉnh cao như hôm nay không thể là kẻ tầm thường. Người có tài luôn được kẻ khác yêu mến. Gần như trong một phút thất lạc Trúc nhớ tới lần đầu nhìn thấy con người này rồi hoảng hốt lấy lại tinh thần. Cuối cùng thói quen mấy năm chung sống, cô xoay người xách đồ vào phòng bếp. Trúc biết người này xuất hiện biểu hiện ý nghĩa gì. Chuyện của bọn họ chưa thể kết thúc, có lẽ cần một cuộc nói chuyện rõ ràng. Cô đặt tay lên bụng, lặng lẽ lắc đầu thở dài không muốn suy nghĩ quá nhiều tránh ảnh hưởng tới đứa nhỏ.

Phan Trúc ngồi trên ghế sô pha, đối diện người đàn ông. Nhà không có cà phê nên đã được thay bằng nước lọc. Biết tính người này khi làm việc thì tập trung nên cô không lên tiếng, thậm chí TV cũng chẳng mở, chỉ lẳng lặng ngồi đó không rõ suy nghĩ điều gì. Xong việc, Phong ngẩng đầu dùng ánh mắt sắc bén nhìn người con gái trước mặt. Lúc này đầu cô hơi ngửa về sau, tay cầm cốc từ từ uống nước, anh gập laptop ánh mắt chưa rời khỏi Trúc.

“Anh tìm tôi có chuyện gì không?” Cô lạnh nhạt hỏi che giấu sự bối rối trước cái nhìn chằm chằm đó. Trúc có cảm giác như bị đang trần truồng đứng trước mặt Phong. Cô không thích điều này,thật sự chán ghét nó.

“Đừng nhìn tôi như vậy” Cô mỉm cười cay nghiệt “tôi không phải con nợ của anh”

“Mới hai tháng không gặp” Người đàn ông cất giọng trầm thấp không mấy tình cảm “không sợ tôi nữa sao?”

Những ngón tay thon thả nắm chặt sô pha,mấy năm nay người đàn ông này đã hoàn toàn thấu hiểu con người cô. Anh ta không bạo lực, không hắt hủi, không áp đặt hay cưỡng ép bất cứ chuyện gì. Nhưng Trúc vẫn sợ kẻ như đi guốc trong bụng mình, vẫn sợ người có thể hiểu mọi tâm tư tình cảm thậm chí là cả suy nghĩ của mình.

“Cô ta đã trở lại.” Cô đột ngột cất tiếng, giọng bén nhọn “Khó khăn lắm kẻ vứt bỏ anh mới trở lại. Tôi thiết nghĩ giữa chúng ta đã không có gì để nói nữa. Mối quan hệ này nên chấm dứt. Mời anh đi cho.”

“Chấm dứt hay không chấm dứt không phải do em định đoạt”

“Mạc Phong” Trúc than nhẹ, cô chán chường khi phải so đo từng chuyện một như thế này. Cô chỉ muốn được tự do, được cách xa những người có khả năng làm mình tổn thương. Mà người đàn ông trước mặt cô sẽ là kẻ làm tổn thương cô nhiều nhất. “chúng ta đường ai nấy đi trong hòa bình không được sao?” Cô nghĩ, bọn họ đã chung sống bảy năm mà không có tình yêu. Hiện giờ người mà anh ta yêu đã quay lại, cô nên tự mình rút lui để tránh cho chính mình quá bẽ bàng về sau. Nhưng có vẻ Mạc Phong không chấp nhận điều này.

Phong đứng trước mặt cô, tay nắm cằm đẩy lên khiến cô phải ngẩng đầu nhìn lên. Thân hình cao lớn hơi cúi người để gương mặt của hai người gần sát với nhau. “Tình cảm bảy năm của chúng ta, nào có thể một câu đường ai nấy đi trong hòa bình mà bảo bỏ là bỏ được luôn đâu”

Giọng nói ấm áp vang lên trong căn phòng, giọng nói dịu dàng dụ hoặc suýt chút nữa mê hoặc Phan Trúc. Trái tim run rẩy đập thình thịch. Chỉ một giây sau đó cảm thấy gáy bị chế trụ không thể động đậy, một nụ hôn nóng bỏng rơi xuống nuốt trọn hơi thở của Trúc. Cuồng dã, mạnh mẽ như thủy triều đánh vào bờ, đập lên từng tảng đá lớn, đánh tan tầng tầng lớp lớp lý trí phòng bị của cô. Bảy năm thân mật, họ hiểu rõ từng vị trí mẫn cảm trên cơ thể nhau. Thói quen là thứ đáng sợ, khi một thứ đã thành thói quen họ hành động mà không ý thức được. Trúc có thể cảm giác được một bàn tay trượt trên lưng kéo khóa hạ xuống vòng qua rồi siết lấy eo thon

Giường lớn, chăn đệm còn phảng phất mùi vải mới,  hai kẻ trần trụi, da thịt quấn lấy nhau trong dục vọng đam mê, nụ hôn kéo dài triền miên. Nhưng vào lúc này chuông điên thoại vang lên trong căn phòng yên tĩnh phá tan tất cả. Mạc Phong dừng lại rướn người lấy điện thoại. Trúc nằm dưới thân thể người đàn ông có thể nghe thấy tiếng người con gái vọng qua hỏi anh đang ở đâu, sao ra ngoài không báo em. Cuộc điện thoại của Nguyệt giữa lúc cao trào như một chậu nước lạnh dội vào Trúc khiến mọi ham muốn dập tắt. Cô thấy nhục nhã, chua xót vì dục vọng mà buông thả lý trí. Chỉ thêm một bước nước là thân thể của cô và người đàn ông này sẽ khăng khít thân mật. Chỉ một phút yếu lòng, Trúc đã tưởng sẽ đem việc mình có thai nói cho anh. Cô không biết có nên cám ơn cuộc điện thoại đến bất ngờ này không.

Mạc Phong rời khỏi thân thể của cô, tiến tới bên cửa sổ trả lời điện thoại

“Anh ra ngoài đi dạo. Chờ anh về”

“Tạm biệt”

Cuộc gọi đã chấm dứt, tiếng tút tút kéo dài, căn phong thật yên tĩnh. Lúc Mạc Phong xoay người nhìn lại Trúc đã giấu mình vào chăn, đôi mắt nhìn vào trần nhà thẫn thờ nói

“Anh còn nhớ điều kiện của tôi không…”

Tiếng bước chân chậm rãi tới gần, giường lõm xuống, Phong ngồi bên cạnh vẫn tiếp tục nghe cô nói

“Tôi là thế thân cũng được không quan trọng, nhưng nếu đã ở cạnh tôi thì chỉ có một mình tôi không được phép có người khác. Bảy năm qua anh làm được điều đó…”

“Bây giờ cô ta đã trở lại rồi, tức là cũng đã có người khác chen chân vào mối quan hệ này… Nên kết thúc đi.”

Phong xoay người ép cô nằm dưới thân thể mình. Anh ta vẫn dùng giọng điệu chậm rãi ấm áp để nói

“Bảy năm, em nói buông là có thể buông luôn được sao?”

“ Không buông thì làm thế nào?” Cô mỉm cười “ Chẳng nhẽ anh muốn bắt cá hai tay, khó khăn lắm người mà anh yêu mới trở lại. Chẳng nhẽ muốn cô ta lại rời bỏ anh lần nữa.”

Trúc vươn tay vuốt ve gương mặt điển trai chậm rãi nói bằng sự chân thành nhất có thể.  “ Mạc Phong, tôi không muốn làm vật hi sinh trong mối quan hệ của hai người. Chúng ta kết thúc trong hòa bình được không. Coi như để lại kỉ niệm đẹp cho nhau.” Trong mối quan hệ phức tạp của hai người, người rung động trước là kẻ thua cuộc. Cô thua nên không thể không “dao sắt chặt đứt dây”. Cô muốn có người đàn ông này, nhưng nếu không được sẽ không mấy bi thương.

“Mệt mỏi đến vậy sao?”

“Phải, rất mệt” Trúc nhắm mắt không muốn nhìn vào gương mặt gần ngay gang tấc này. Phong áp mặt lên cổ Trúc. Căn phòng yên tĩnh lắm, chỉ có ánh đèn dịu dàng phản chiếu, hai kẻ gần nhau nhưng mỗi người lại có một tâm sự khác nhau.

“Người bắt đầu chuyện này là anh…” Trúc cảm nhận được ngón tay thon thả của Phong nhẹ nhàng lướt trên gương mặt mình. Cái vuốt ve đầy luyến lưu làm cô gái thổn thức nhưng sau đó cô nghe được câu tiếp theo lạnh lùng, dứt khoát như đã nghĩ thông suốt. “Người kết thúc chuyện này cũng nên là anh”

Phong cười, nụ cười cay nghiệt ở bên tai Trúc thật chói tai, thật đáng ghét, thật muốn tát cho người đàn ông này một cái. “Thật ra lòng tự trọng của anh không cho phép em từ bỏ anh trước”

Phan Trúc trừng mắt, cô thấy toàn thân lạnh ngắt nhưng lòng tự trọng không cho phép mình biểu hiện sự yếu đuối trước người này. Cô mỉm cười nụ cười vẫn thường trực trên môi trong suốt bảy năm qua. Phong nhíu mày có vẻ không vui nhưng giờ phút này, Trúc không muốn cảm nhận điều gì nữa.

“Vậy anh kết thúc đi, cho tôi được giải thoát. Thời gian qua tôi chịu đủ rồi”

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô. “Hôm nay là lần cuối cùng. Tạm biệt”

Cánh cửa đóng lại, người đã rời đi, Trúc chậm chạp không ngồi dậy. Cô nằm trên giường, dường như trong không khí vẫn phảng phất mùi nước hoa, mùi hương từ quần áo thậm chí mùi dầu gội đầu của Phong. Bảy năm là một trò đùa hài hước. Từ ban đầu không cam lòng, không tình nguyện tới bị cô lập, ép buộc, cuối cùng thỏa hiệp chung sống làm thế thân của kẻ khác. Sự khó khăn vất vả, nỗi cô đơn đau khổ căm hận đã mài mòn cái tôi ngang bướng kiêu ngạo của cô. Phan Trúc đã cho đây là một vở kịch, cô chỉ là một diễn viên, khi kết thúc tập cuối sẽ thanh thản rời đi. Nhưng mà chẳng hiểu từ bao giờ, người diễn viên đã quá nhập vai để không thể thoát ra. Một giọt nước mắt chảy xuống, cô vuốt ve bụng.

 

Vô Tâm Các- 43

Tác giả Trúc Tử Anh (Lam Tử)
Chương 43
Mặc dù đã thỏa thuận cùng Phượng Tường Diễm nhưng hôm sau Kỳ Ngọc vẫn tới vấn an như không có chuyện gì xảy ra. Vốn dĩ nàng không nóng vội nhưng suy nghĩ chu toàn một chút thì việc bỗng dưng không tới sẽ khiến người khác sinh nghi. Hiện tại đó là điều nàng không muốn xảy ra nhất. Nếu bị chú ý sẽ có rất nhiều con mắt nhìn chằm chằm dù muốn làm gì cũng khó khăn. Đọc tiếp

Vô Tâm Các- 42

Chương 42

Đêm đã khuya, tiệc cũng tan từ lâu. Bồn nước ấm thơm mùi cỏ cây, cánh hồng mềm mại bồng bềnh tỏa hương ngan ngát. Từ lúc Phượng Tường Thiên đứng ra công khai thân phận Kỳ Ngọc mọi chuyện bỗng nhiên thay đổi, nên việc nàng muốn ẩn thân đã thất bại. Lúc này mọi việc xảy ra bắt đầu đi chệch so với quỹ đạo Kỳ Ngọc muốn tạo ra và mỗi lần bị lỡ kế hoạch sẽ phát sinh những việc không lường được. Đọc tiếp

Vô Tâm Các – 41

Tác giả Trúc Tử Anh

Đôi lời tác giả: đợt này ta bận học quá, giờ đang bận ôn thi nên tranh thủ viết lúc nào được hay lúc ấy thôi. Mọi người thông cảm nhé ==”. Viết vội nên chưa kịp soi lỗi chính ta hay câu cú. Có gì sửa sau vậy

Chương 41

Lãnh Kỳ Ngọc đi theo Cao Doanh diện kiến Thái Hậu, lần này nàng ngoan ngoãn hành lễ dù trong lòng không muốn. Kỳ Ngọc muốn biến mọi sự hóa thành nhỏ để dễ dàng kết thúc mọi chuyện, nên càng tỏ vẻ ngoan ngoãn biết điều. Chính là không ngờ gặp gỡ Thái Hậu lại phát sinh những điều ngoài ý muốn. Dựa vào mấy ngày quan sát, Lãnh Kỳ Ngọc theo các cung nữ hành lễ với Thái hậu.

“ Dân nữ thỉnh an Thái Hậu” Đọc tiếp

Vô Tâm Các- 40

Tác giả Trúc Tử Anh

Chương 40

Tỉnh lại đã là ngày hôm sau, khi mở mắt cũng chập choạng tối, mặt trời ngả về chân trời.  Lãnh Kỳ Ngọc thấy choáng váng. Nàng uể oải chống một tay ngồi dậy, tay kia xoa bóp trán. Đầu nhức như búa bổ, cả người rã rời, miệng khô khốc. Quả nhiên rượu chả có gì tốt cả, nàng trong lòng than nhẹ cũng tự mắng mình. Đọc tiếp